Thứ năm, Ngày 22 Tháng 10 Năm 2021

Sân khấu - Điện ảnh

Gửi Email In trang Lưu
Ứng xử

21/09/2017 12:35

             NHÂN VẬT:

 

    - Cô giáo Tần: Giáo viên môn toán, Trường THCS Sủng Phìn

 

 - Cô giáo Dĩnh: Giáo viên môn giáo dục công dân, cùng trường với Tần

 

 - Thầy Trần Uy: Hiệu trưởng Trường THCS Sủng Phìn

 

 - Vũ Hùng: Giám đốc doanh nghiệp khai thác đá, bố của Trấn Thủ

 

 - Mí Pó: Lớp trưởng lớp 5A, cùng lớp với Trấn Thủ

 

 - Trấn Thủ: Học sinh của cô Tần

 

 - Một số nhân vật là giáo viên và học sinh.

 

 

                MỞ MÀN

 

 

                  Cảnh I

 

 (Tại bể nước ở khu lưu trú giáo viên của Trường THCS Sủng Phìn. Buổi trưa. Tần và Dĩnh đang giặt quần áo. Họ trò chuyện với nhau).

 

 Dĩnh (nói với Tần, giọng khá gay gắt): Sao em cứ bảo thủ thế nhỉ! Cho bao nhiêu điểm vào một bài kiểm tra của học sinh là việc nằm trong tầm tay của em. Em chiều người ta một lần cũng có hại gì đâu cơ chứ?

 

 Tần (nói vẻ kiên quyết): Em không thể làm thế chị ạ. Không thể nâng điểm cho những bài kiểm tra kém chất lượng.

 

 Dĩnh: Khổ quá! Một mình em làm việc đó thì liệu có xoay chuyển được cả cái trường này không? Từ trước đến nay người ta đều làm thế. Bây giờ em mới về trường mà làm ngược lại xu thế chung thì liệu rồi có trụ vững được không?

 

 Tần: Em nghĩ, khi mình làm đúng trách nhiệm và lương tâm của một nhà giáo thì chẳng ai làm gì được em cả.

 

 Dĩnh: Em nhầm to rồi! Bây giờ nhiều khi cái đúng lại bị thua cái không đúng đấy em ạ. Người ta có đủ mọi cách để biến những cái đúng thành sai và ngược lại! Số đông a dua, sự hèn nhát và quyền lực luôn luôn thắng thế, em hiểu không? Nhất là ở cái trường vùng sâu, vùng xa này!

 

 Tần: Sao em lại chẳng hiểu cái nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số, cấp dưới phục tùng cấp trên. Nhưng em tin rằng khi em làm đúng thì nhất định sẽ có nhiều người ủng hộ em, tức là ủng hộ cái đúng.

 

 Dĩnh: Nghĩa là em vẫn bảo lưu ý kiến của mình?

 

 Tần: Đúng thế chị ạ. Em tin rằng trước đây không ai có ý kiến gì trái với ý kiến của thầy hiệu trưởng chẳng qua là vì họ ngại đấu tranh và sợ bị trù dập chứ không phải là họ ủng hộ những việc làm đó. Nhưng riêng em thì không! Em dám làm, dám chịu trách nhiệm!

 

 Dĩnh (lắc đầu ngao ngán): Em có biết vì sao em lại được điều từ trường ở phố huyện về đây không?

 

 Tần (nói vẻ rất hồn nhiên): Vì trường mình đang thiếu giáo viên dạy môn Toán chị ạ.

 

 Dĩnh: Em lại nhầm rồi. Thế em không biết là khi em chuyển về đây thì cũng có một cô giáo dạy Toán từ đây chuyển ra đó hay sao?

 

 Tần (tỏ vẻ ngạc nhiên): Thật thế hả chị? Em không tin. Trước khi khai giảng năm học mới cô hiệu trưởng trường cũ của em gọi em đến đả thông tư tưởng. Cô ấy bảo trường mình hiện tại thừa giáo viên dạy Toán, trong khi trường Sủng Phìn lại đang rất thiếu, vì thế phòng giáo dục huyện quyết định điều em về trường Sủng Phìn. Em nghĩ chuyện đó cũng là bình thường mà chị.

 

 Dĩnh: Khi cô hiệu trưởng nói thế em chấp nhận ngay sao?

 

 Tần: Vâng. Chả chấp nhận thì sao hả chị? Mình là giáo viên, là viên chức nhà nước, lại là đảng viên thì phải tuân thủ sự sắp sếp của tổ chức chứ. Đằng nào mà chẳng có người dạy Toán về đây. Chẳng phải em thì cũng là người khác. Thuận với người này thì lại không thuận với người kia. Thế thôi.

 

 Dĩnh: Nếu tất cả mọi người đều nghĩ như em thì thế giới này thật là tươi đẹp!

 

 Tần: Chị nói gì em không hiểu?

 

 Dĩnh: Có thật em không hiểu hay là chỉ giả vờ? Hay là em “hâm tỉ độ” thật rồi!

 

 Tần: Cũng có người bảo em là hâm, nhưng năm nào em cũng là giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh đấy chị ạ. Sắp tới em còn được đi thi giáo viên giỏi cấp quốc gia nữa cơ. Người hâm thì làm sao mà làm được những việc như vậy?

 

 Dĩnh: Chị mừng cho những thành tích của em và thành thật chúc em thành công. Nhưng chị nói thật nhá, danh hiệu chuyên môn đó cũng tốt, nhưng không thể thay thế được các mối quan hệ đâu em ạ!

 

 Tần: Em vẫn không hiểu chị muốn nói về cái gì? Chẳng nhẽ chị cứ ép em phải nâng điểm cho những bài kiểm tra kém chất lượng? Hay chị mắc nợ gì với người ta?

 

 Dĩnh: Chị không mắc nợ. Nhưng thầy hiệu trưởng thì đã nhận lời với người ta rồi. Chả nhẽ em lại để thầy mất mặt? Vả lại, người ta là chỗ thân quen của trường mình từ nhiều năm nay, lẽ nào chỉ vì mấy cái điểm ở bài kiểm tra của con trai họ mà em làm hỏng việc chung hay sao?

 

 Tần (thốt lên vẻ thất vọng): Trời ạ! Điểm của bài kiểm tra là để đánh giá lực học của học sinh sao có thể tuỳ tiện nâng lên, hạ xuống được! Mà em không hiểu họ đòi nâng điểm cho con cái họ để làm gì kia chứ? Chẳng lẽ lại vì cái thành tích hão!

 

 Dĩnh: Thế em không nhớ lời cô hiệu phó phụ trách chuyên môn của trường mình quán triệt rồi sao? Tinh thần chung là phải ưu ái con cháu các cụ, con em các bậc “mạnh thường quân”. Làm như vậy mình chẳng mất gì mà lại được rất nhiều. Đó là “quy tắc ứng xử” của trường mình đấy em ạ.

 

 Tần (lắc đầu, xua tay): Thôi, chị đừng nói nữa! Đầu óc em sắp nổ tung ra đây này. Em mặc kệ. Không nâng đỡ gì hết. Bài thế nào thì điểm thế ấy, em không thể làm khác được!

 

  (Tần đưa hai bàn tay ôm lấy đầu và bịt chặt lỗ tai, chạy phăm phăm về phía cánh gà sân khấu).

 

 Dĩnh (chạy theo Tần, hớt hải gọi): Tần, Tần ơi! Nghe chị nói đã!

 

 (Dĩnh chạy theo Tần khỏi sân khấu rồi quay trở lại về phía cánh gà nơi Tần vừa chạy vào. Dĩnh đứng phía ngoài làm động tác gõ cửa phòng Tần. Lát sau Dĩnh ghé mắt nhìn vào phòng qua khe cửa, gọi khẽ):

 

 Dĩnh: Tần ơi! Chị bảo này. Em đừng cả nghĩ quá! Nếu không chịu thì thôi, đừng có làm gì dại dột, nhá! Chị xin em đấy. Chị coi em như em của chị mà. Em có biết không?

 

   (Phía cánh gà sân khấu - nơi Tần ở đó - vẫn im phăng phắc. Điện trên sân khấu tắt để chuyển sang cảnh II).

 

 

                 Cảnh II  

 

 (Cầm bài kiểm tra xem điểm, Trấn Thủ cười nhạt, nói bâng quơ giữa lớp):

 

 Trấn Thủ: Bà Tần này ghê thật, vẫn không chịu nâng điểm cho mình. Thế mà mẹ mình bảo đã nói với các cô giáo nâng điểm rồi! Được, cứ biết thế. Để rồi xem!

 

 Lời người dẫn chuyện (từ trong sân khấu vọng ra): Trấn Thủ có ông nội khi xưa là chiến sĩ vệ quốc đoàn. Ngay khi đứa cháu đích tôn còn trong bụng mẹ, ông đã bảo với cô con dâu: “Con sinh cháu trai thì đặt tên là Trấn Thủ, nếu là con gái sẽ đặt tên Thôn Trang”. Ngầm ý của ông là để kỷ niệm và nhớ mãi một thời chống Pháp oanh liệt của mình. Mặc dù không thích, nhưng bố mẹ Trấn Thủ vẫn phải nghe lời vì không dám làm trái ý ông nội. Khi ông nội Trấn Thủ mất đi, bố mẹ Trấn Thủ đã làm thủ tục đặt lại tên cho cậu là Cường. Một cái tên thật đẹp và hiện đại. Nhưng Cường lại chỉ thích cái tên do ông nội đặt cho là Trấn Thủ. Cách đây ba năm, bố mẹ Trấn Thủ lên Sủng Phìn mở xưởng khai thác đá, đưa cả Trấn Thủ lên theo. Lúc đầu chỉ cho cậu ta lên chơi, nhưng sau đó Trấn Thủ nhất định không chịu về, cứ đòi ở lại. Bố mẹ đành gửi Trấn Thủ vào trường THCS Sủng Phìn. Ngay buổi học đầu tiên, cậu ta đã nói với các bạn trong lớp: “Hãy gọi tớ là Trấn Thủ!”.

 

 (Sau tiếng trống vào lớp, cô Tần xuất hiện. Cả lớp đứng dậy chào. Cô khẽ gật đầu nói với cả lớp):

 

 Tần: Cô chào các em! Mời các em ngồi. (Ngừng một lát, cô nói tiếp): Trước khi bước vào bài học mới, cô hỏi cả lớp: Bài hôm trước cô cho về nhà các em đã làm xong cả chưa?

 

 Cả lớp (đồng thanh): Thưa cô! Rồi ạ.

 

 Tần: Tốt lắm! Bây giờ ai xung phong lên bảng giải bài tập nào?

 

 Trấn Thủ (giơ tay): Thưa cô, em ạ!

 

 Tần (gật đầu): Cô mời em Trấn Thủ!

 

 (Thay vì giải bài tập, thừa cơ lúc cô giáo đang mải nhìn về phía cuối lớp, Trấn Thủ giơ quả đấm dứ dứ về phía gáy cô giáo Tần, hai hàm răng Trấn Thủ nghiến chặt. Bất chợt cô Tần quay trở lại

 

nhìn thấy. Trấn Thủ vội vàng bỏ ra khỏi lớp học).

 

 Tần (đanh giọng quát): Trấn Thủ! Cậu đứng lại! Sao cậu dám…

 

 Trấn Thủ (mặt tỉnh bơ, nói giọng nghênh ngang): Em cứ dám đấy. Cô làm gì được em nào? Cô có giỏi thì đánh em đi!

 

 Mí Pó (lắc đầu nói): Trấn Thủ láo quá rồi! Xin lỗi cô giáo đi!

 

 Tần (túm lấy tay Trấn Thủ, nghiêm giọng quát): Trấn Thủ! Cậu hãy xin lỗi tôi ngay! Nhanh lên! Đồ mất nết!

 

 (Trấn Thủ vẫn trơ trơ. Nó cười cười vẻ khinh miệt rồi bất thần nhao người về phía trước, vung tay đấm thẳng vào mặt cô Tần. Tần né người tránh được. Mất đà, Trấn Thủ ngã nhào vào chiếc bàn giáo viên trên bục giảng. Mặt nó va phải bàn, chảy máu ở một bên gò má).

 

 Tần (vội chạy lại đỡ Trấn Thủ, cuống cuồng gọi): Mí Pó đâu, lấy bông băng trong tủ thuốc của lớp để băng vết thương cho bạn Trấn Thủ. Mau lên!

 

 (Mí Pó cùng mấy học sinh lớn chạy đến tủ thuốc lấy bông băng đem đến chỗ Trấn Thủ, đưa cho cô giáo).

 

 Trấn Thủ (hung hăng): Tôi không cần. Mặc kệ tôi! (Trấn Thủ đẩy cô Tần và mọi người về phía bục giảng, vùng vằng chạy ra cửa lớp. Cậu ta nhìn cô Tần bằng cặp mắt dữ tợn, kèm theo lời đe dọa): Bà Tần, rồi bà sẽ biết tay tôi! Hãy đợi đấy!

 

   (Trấn Thủ chạy vụt khỏi sân khấu. Cô Tần chạy theo một đoạn, rồi ngồi sụp xuống, ôm mặt khóc tức tưởi. Mí Pó cùng các bạn đến bên cô giáo).

 

 Mí Pó (gãi đầu, gãi tai): Cô giáo ơi! Đừng khóc nữa! Để chúng em đi tìm Trấn Thủ, đánh cho nó một trận. Nó láo quá rồi!

 

 (Mí Pó và các bạn trai chạy khỏi sân khấu)

 

 Tần (vội lau nước mắt, chạy theo gọi): Các em ơi! Đừng làm thế! Nghe cô, hãy về lớp đi! Về lớp đi, các em ơi!

 

 (Mí Pó và các bạn quay lại chỗ cô Tần đang ngồi. Mí Pó nói với cô Tần những lời mà cái bụng mình đang nghĩ):

 

 Mí Pó: Thưa cô, chúng em đã quay về lớp rồi. Cô đừng khóc nữa! Nhưng cô giáo ơi! Vì sao bạn Trấn Thủ lại làm thế chứ? Cô giáo có làm điều gì xấu đâu mà bạn ấy lại ghét cô giáo?

 

 Tần (đứng dậy, lắc đầu): Không. Bạn Trấn Thủ không ghét cô đâu. Bạn ấy chỉ hiểu lầm cô thôi các em ạ. Cô tin rồi sau này bạn ấy sẽ hiểu đúng và không dám hỗn với cô giáo nữa. Mí Pó và các bạn không được đánh Trấn Thủ đâu đấy. Cũng không được ghét bỏ bạn ấy. Nhớ chưa?

 

 Mí Pó: Chúng em nhớ rồi ạ. Nhưng vẫn còn thấy tức!

 

    (Dĩnh hớt hải chạy đến bên chỗ Tần đang đứng, ghé tai Tần nói điều gì đó với vẻ mặt rất quan trọng)

 

 Tần (nói với Mí Pó): Em bảo các bạn vào lớp, để cô và cô Dĩnh nói chuyện!

 

 Mí Pó: Vâng ạ. (gọi to) Các bạn ơi! Vào lớp!

 

 Tần: (đến bên Dĩnh, hỏi nhỏ): Có chuyện gì thế hả chị?

 

 Dĩnh: Em gặp chuyện phiền toái rồi đấy. Mẹ thằng Trấn Thủ vừa gọi điện cho thầy hiệu trưởng Trần Uy, dọa sẽ kiện em đánh học sinh. Em liệu cách mà đối phó!

 

 Tần: Em có đánh Trấn Thủ đâu. Tự nó bị ngã vào bàn đấy chứ. Học sinh cả lớp em đều chứng kiến mà chị.

 

 Dĩnh: Chị cũng tin là thế. Nhưng bố mẹ Trấn Thủ và thầy hiệu trưởng có tin không thì lại là chuyện khác. Em làm kiểm điểm dần đi là vừa!

 

 Tần (ngạc nhiên): Em có lỗi gì đâu mà phải làm kiểm điểm hả chị?

 

 Dĩnh: Rồi em sẽ thấy. Thôi, chị về lớp đây! Học sinh lớp chị cứ vắng cô giáo một lúc là chúng sẽ làm loạn ngay!

 

   (Tần thẫn thờ bước vào lớp. Đèn sân khấu tắt, chuyển cảnh III).

 

                                                    

 

                   Cảnh III

 

 (Hội đồng nhà trường THCS Sủng Phìn họp để kiểm điểm, xử lý kỷ luật Tần vì có hành vi bạo lực với học sinh, bị phụ huynh kiện. Gọi là họp Hội đồng, nhưng thực tế chỉ có màn độc thoại của thầy hiệu trưởng kiêm bí thư chi bộ).

 

 Trần Uy (hắng giọng, nói liền một mạch, giọng đầy quyền uy): Thưa các đồng chí! Hôm nay Hội đồng nhà trường chúng ta họp để kiểm điểm và quyết định hình thức kỷ luật đối với cô Ma Thị Tần về hành vi đánh em Trấn Thủ, bị gia đình làm đơn kiện. Tôi nghĩ việc này cần phải được chấn chỉnh kịp thời và kiên quyết để tránh tạo ra một tiền lệ không hay, tránh mang tiếng xấu cho nhà trường chúng ta... Các đồng chí thấy đấy, cô Tần là một giáo viên mới về trường mà không chấp hành nghiêm chỉnh nghị quyết của nhà trường về “quy tắc ứng xử” với các cấp, các ngành và cá nhân, đơn vị ở địa phương. Cô ấy đã quá nguyên tắc và cứng nhắc trong xử trí công việc chuyên môn,  thiếu tế nhị trong việc tạo dựng mối quan hệ tốt với các cấp, các ngành, đặc biệt là với các nhà hảo tâm luôn sẵn sàng giúp đỡ nhà trường . Việc cô Tần đánh học sinh

 

ngay trong giờ học là một hành vi vi phạm nghiêm trọng quy định của ngành giáo dục, vi phạm nghiêm trọng đạo đức của một người thầy. Đặc biệt cậu học sinh ấy lại là con của một chủ doanh nghiệp có tiếng ở địa phương, là điều vô cùng tai hại, sẽ làm ảnh hưởng xấu đến mối quan hệ thân thiện từ xưa đến nay giữa doanh nghiệp với nhà trường... (Trần Uy đưa mắt nhìn khắp lượt các thầy cô giáo trong Hội đồng nhà trường như thể thăm dò thái độ, thấy mọi người đang ngồi im như ngủ ở hai dãy bàn kê dọc, hất đầu hỏi): Thế nào các đồng chí! Tôi nói thế có đúng không? Đề nghị các đồng chí phát biểu ý kiến nêu rõ quan điểm của mình về vấn đề này!

 

 (Mọi người nhìn nhau im lặng. Một phút, hai phút, ba phút lặng lẽ trôi qua. Trần Uy nói tiếp, giọng thể hiện rõ uy quyền của một người đứng đầu).

 

 Trần Uy: Thế nào, các đồng chí? Có ý kiến đi chứ! Xem xét kỷ luật một đồng nghiệp là việc hệ trọng, đề nghị các đồng chí phát biểu thẳn thắn, dân chủ!

 

 (Vẫn im lặng. Một phút, hai phút, ba phút nặng nề trôi qua. Các thầy cô giáo nhìn sang nhau thăm dò, rồi nhìn về phía thầy hiệu trưởng, im lặng).

 

 Trần Uy: Tôi đề xuất thế này các đồng chí xem có được không nhá! Hành vi đánh học sinh của cô Ma Thị Tần là hết sức nghiêm trọng, cần phải xử lý thật nghiêm. Mức kỷ luật là: Cảnh cáo toàn trường, hạ một bậc lương, điều về điểm trường Sủng Tả và chuyển hồ sơ lên phòng giáo dục huyện đề nghị cấp trên giải quyết tiếp. Có được không các đồng chí?

 

 (Phòng họp vẫn im lặng như không có người. Một phút, hai phút, ba phút và nhiều phút nặng nề trôi qua. Trần Uy sốt ruột giục).  

 

 Trần Uy: Thế nào, mọi người nêu ý kiến đi chứ! Chẳng lẽ cứ để mỗi mình tôi nói hay sao? Đây là cuộc họp Hội đồng cơ mà! Vẫn không ai phát biểu gì à? Thế có nghĩa là mọi người đồng ý với đề xuất của tôi. Đúng không?

 

 Tần (bất ngờ lên tiếng): Tôi xin có ý kiến!

 

 Trần Uy: Vâng, xin mời cô Tần!

 

 Tần: Thưa thầy hiệu trưởng và các thầy cô trong Hội đồng nhà trường! Tôi thật sự không hiểu vì sao mình lại bị đem ra kiểm điểm và xử lý kỷ luật?

 

 Trần Uy: Vì cô đánh học sinh và vi phạm “quy tắc ứng xử” của nhà trường!

 

 Tần: Tôi không đồng ý với ý kiến trên đây của thầy hiệu trưởng, vì hai lý do: Thứ nhất, là dựa vào đâu mà thầy hiệu trưởng khẳng định là tôi đánh học sinh? Chẳng lẽ chỉ dựa vào một lá đơn kiện mà kết tội tôi sao? Tôi xin hỏi lại thấy, nếu như lá đơn ấy là vu khống thì thầy nghĩ thế nào? Thứ hai, lấy căn cứ gì mà thầy bảo tôi vi phạm “quy tắc ứng xử” của nhà trường? Chẳng lẽ tôi làm đúng các quy định của ngành giáo dục lại là sai hay sao? Tôi xin hỏi các vị, có đúng là Trường THCS Sủng Phìn chúng ta đã đề ra cái nghị quyết về “quy tắc ứng xử”, mà thực chất là sự ưu ái, trong đó có việc nâng điểm, đối với con cháu các cụ và những bậc mạnh thường quân không? Văn bản nghị quyết ấy đâu cho tôi xem một tý! Tôi muốn biết cái nghị quyết về “quy tắc ứng xử” ấy nó như thế nào. Có phải đó là cách gọi mĩ miều và là trò chơi trá hình của tình trạng mua bán điểm không?

 

 Trần Uy (có vẻ chột dạ, vội thanh minh): Không không không. Cô Tần hiểu sai ý tôi rồi. Tôi chưa kết luận cái gì cụ thể cả, chỉ là nêu ra vấn đề thôi. Việc cô đánh học sinh thì chúng tôi dựa vào đơn kiện và vết thương của cậu Trấn Thủ. Nếu cô không đánh thì tại sao cậu ấy lại bị thương chảy máu mặt? Còn việc cô hỏi cái văn bản nghị quyết về “quy tắc ứng xử” thì tôi xin nói rõ thế này, làm gì có chuyện nhà trường chúng ta lại ra cái nghị quyết ngớ ngẩn ấy. Đó chỉ là chủ trương của Chi bộ và Ban giám hiệu thôi. Nó được quán triệt bằng mồm chứ làm gì có văn bản.

 

 Tần: Thế sao khi nãy thầy lại kết luận tôi không chấp hành nghiêm chỉnh nghị quyết của nhà trường?

 

 Trần Uy: À, à, đấy là do tôi diễn đạt chưa chuẩn về từ ngữ. Đúng ra là cô Tần chưa thực hiện tốt chủ trương về “quy tắc ứng xử” của nhà trường. Đây là việc tế nhị, tôi chỉ nêu ra để nhắc nhở mọi người và rút kinh nghiệm nội bộ thôi. Nội dung chính của cuộc họp hôm nay là kiểm điểm hành vi cô Tần đánh học sinh, bị kiện cơ.

 

 Tần (gay gắt): Tôi xin nhắc lại, tôi không đánh học sinh. Không hề. Mặc dù tội của cậu ta đáng phải đuổi học! Điều tôi muốn nói ở đây là, dù có đơn kiện thì nhà trường cũng phải xem người kiện đó là ai, phải điều tra kỹ sự việc đã chứ. Tôi đề nghị thầy hiệu trưởng cho điều tra làm rõ vụ việc này. Cần thiết thì mời cả công an vào cuộc. Tôi tin rằng lẽ phải sẽ được bảo vệ. Tôi tin ở mấy chục học sinh trong lớp. Các em sẽ là những nhân chứng cho lẽ công bằng. Cho dù có ai đó đã từng xui khiến hoặc doạ nạt buộc học sinh phải nói điều sai trái thì trong trường hợp này tôi vẫn tin rằng các em sẽ “thật thà, dũng cảm” như lời Bác Hồ đã dạy, để nói lên sự thật.

 

 Trần Uy (nói vẻ làm lành): Ấy ấy, cô Tần lại nghiêm trọng hoá vấn đề rồi. Nếu cô không đánh học sinh thì thôi. Nếu trót đánh thì ta cùng nhau rút kinh nghiệm, cần gì phải đao to búa lớn mà mời công an. Sở dĩ tôi phải đưa vấn đề này ra Hội đồng nhà trường chỉ là vì có đơn kiện. Cô hiểu ý tôi chứ?

 

 (Thầy hiệu trưởng nhìn sang phía Tần ra hiệu cho cô ngồi xuống, rồi quay sang phía thầy Chủ tịch công đoàn, nói lớn):

 

   Trần Uy: Đồng chí chủ tịch công đoàn kết thúc biên bản cuộc họp tại đây nhá. Ghi kết luận là đã rút kinh nghiệm xong, không có vấn đề gì!

 

 (Ngoài phòng họp bỗng có tiếng ồn ào. Tần nhìn ra. Trước mắt cô là hàng chục học sinh cùng lớp 5A với Trấn Thủ, do lớp trưởng Mí Pó dẫn đầu, đang phăm phăm bước vào. Tần chưa kịp ra ngăn các em thì Mí Pó đã lên tiếng):

 

   Mí Pó (nói vẻ cứng cỏi): Em thưa các thầy, các cô giáo! Lớp 5A chúng em lên đây để nói với thầy hiệu trưởng và các thầy cô giáo, là bạn Trấn Thủ sai quá rồi! Bạn ấy lên bảng giơ quả đấm dọa đánh cô Tần. Cô nhìn thấy, bảo bạn Trấn Thủ xin lỗi, bạn ấy không xin lại còn đấm cô một quả. May mà không trúng cô. Bạn ấy bị ngã vào bàn chảy máu mặt. Đáng đời!

 

  Tần (vội chạy đến nói nhỏ với các học trò): Kìa các em! Đây là việc của người lớn, không phải việc của trẻ con. Thôi, các em về lớp đi! Ai bảo mà cả lớp kéo nhau lên đây thế này?

 

 Mí Pó (cúi đầu lí nhí): Cô giáo ơi! Chẳng có ai bảo đâu. Chúng em sợ cô bị oan, bị đi tù thì mất cô giáo tốt nên rủ nhau lên đây để cứu cô thôi!

 

 (Tần nghẹn ngào không nói nên lời. Cô cúi người, đưa tay ôm ngực để ghìm nén cơn xúc động đang dâng trào. Bọn trẻ tưởng cô bị làm sao vội xúm đến vây tròn lấy cô giáo, rối rít hỏi):

 

 Tiếng các em học sinh:

 

 - Cô ơi! Cô bị làm sao thế?

 

 - Cô đau ở ngực à?

 

 - Cô có sao không cô?

 

 - Cô có uống nước không? Em lấy nước cho cô uống nhá!

 

 Tần (nghẹn ngào): Cảm ơn các em! Cô không sao đâu.

 

   (Bên ngoài hành lang, Vũ Hùng kéo Trấn Thủ vào phòng họp hội đồng)

 

 Vũ Hùng: Con vào đây. Mau lên! (cúi chào mọi người) Xin chào các thầy, các cô! Tôi là Vũ Hùng, bố của cháu Trấn Thủ. Hôm qua tôi được Mí Pó và các em học sinh kể cho nghe việc cháu Trấn Thủ hỗn láo với cô giáo Tần từ mấy hôm trước. Nghe chuyện các em kể, chúng tôi thật sự thấy hối hận khi chưa rõ đầu đuôi mà vợ tôi đã làm đơn kiện cô giáo đánh học sinh. Hôm nay tôi dẫn cháu đến đây để xin thầy hiệu trưởng cho tôi rút lại đơn kiện và xin lỗi cô Tần, xin lỗi các thầy cô giáo. (Vũ Hùng kéo Trấn Thủ đến trước mặt cô Tần): Con hãy xin lỗi cô giáo đi! Mau lên!

 

 Trấn Thủ (cúi đầu lí nhí): Em xin lỗi cô! Em sai quá rồi!

 

 Tần (gật đầu): Được rồi. Cô tha thứ cho em, vì em đã biết nhận lỗi!

 

 Vũ Hùng: Đấy, cô Tần đã tha lỗi cho con rồi. Con liệu mà học hành, tu dưỡng cho tốt. Bây giờ thì con xin lỗi thầy hiệu trưởng và tất cả các thầy cô giáo đi!

 

 Trấn Thủ (khóc thút thít, giọng mếu máo): Em xin lỗi thầy hiệu trưởng và các thầy cô giáo, lần sau em không thế nữa!

 

 Vũ Hùng (hướng về phía cô Tần): Tôi thành thật xin lỗi cô về việc vợ tôi đã làm đơn kiện, suýt nữa khiến cô phải chịu tiếng oan!

 

 Tần: Không sao đâu anh. Hôm nay anh dẫn cháu đến đây để xin lỗi và giải oan cho tôi là tôi mừng lắm rồi!

 

 Vũ Hùng (ngoái về phía thầy hiệu trưởng): Tôi xin lỗi các thầy cô về việc làm hồ đồ của gia đình mình! Tôi nghĩ, việc làm sai trái của cháu Trấn Thủ cũng có một phần là do lỗi của vợ chồng tôi, vì đã có lúc chúng tôi nuông chiều cháu quá! Rất mong các thầy cô giáo thông cảm cho!

 

 Trần Uy (nói như tự vấn): Vâng. Anh nói đúng! Trong việc này thì cả gia đình và nhà trường đều có lỗi, anh ạ. May mà hôm nay anh và các em học sinh cùng lớp với Trần Thủ đã đến kịp để nói rõ mọi chuyện, chứ không thì Hội đồng nhà trường chúng tôi sẽ phạm phải một sai lầm đáng tiếc. Nhưng tôi nghĩ, sai sót, khuyết điểm gì cũng đều có thể sửa chữa được, nếu mình có thiện chí, phải không anh?

 

 Vũ Hùng (gật đầu, nói vui vẻ): Đúng thế thầy giáo ạ.

 

    (Dĩnh đến bên Tần từ lúc nào. Cô ôm lấy vai Tần)

 

 Dĩnh (Chỉ ra phía học sinh đang đứng túm tụm, nói khẽ): Tần à, các em học sinh đang chờ cô giáo kìa. Em ra với chúng nó đi!

 

 Tần bước ra phía học sinh. Cô dang rộng vòng tay. Mí Pó và các bạn chạy ùa về phía cô như chim về tổ. Chúng vây tròn lấy cô giáo, có đứa dụi vào ngực cô, khóc thút thít. Sân khấu vang lên bài hát “Người giáo viên nhân dân”. Tất cả mọi người trên sân khấu xếp hàng ngang cúi chào khán giả.

 

                     HẠ MÀN

 

Nguyễn Trần Bé

Tin khác

Muộn mất rồi (16/10/2015 15:57)

xem tiếp

Nhân vật sự kiện lịch sử

Thơ mới đăng

Văn xuôi mới đăng

Thăm dò ý kiến

Bạn đang tích lũy tài sản gì?
Bất động sản
Tài sản cố định
Tiền gửi ngân hàng
Tiền mặt
Vàng