Thứ năm, Ngày 22 Tháng 10 Năm 2021

Sân khấu - Điện ảnh

Gửi Email In trang Lưu
Muộn mất rồi

16/10/2015 15:57

Kịch một hồi bốn cảnh

Nhân vật:

- Cụ Pốc: Già làng;

- Sầu: Bí thư Đoàn;

- Thông: Trưởng thôn;

- Lèo: Thanh niên hư hỏng;

- Bà Nhiêm: Mẹ của Lèo;

- Thủy: Bác sĩ trạm trưởng trạm y tế xã;

- Nguyên: Trưởng công an xã;

- Một số bà con.

 

MỞ MÀN

 

Cảnh 1

Nhà trưởng thôn vào buổi sáng. Sầu bước vào sân, nét mặt căng thẳng.

- Sầu: Anh Thông ơi!

- Thông: (Từ trong nhà chạy ra) Có việc gì thế hả Sầu?

- Sầu: Hôm qua thằng Lèo ra ngoài phố huyện tụ tập tiêm chích ma túy bị công an bắt rồi anh ạ!

- Thông: Cái thằng trời đánh này thật chẳng ra người!

- Sầu: Trước đó, nó cùng mấy đứa đầu xanh đầu đỏ còn giật túi xách của người đi chợ nữa cơ.

- Thông: Lại còn thế nữa à! Chỉ thương bà mẹ nó, giờ nhà nó có còn gì nữa đâu!

- Sầu: Cũng tại xã mình cơ! Các bác ủy ban xét cho nó đi học ở trường nội trú tỉnh. Nó lười học nên bỏ theo đám bạn xấu đi lêu lổng rồi mới nghiện ngập như thế.

- Thông: Tất cả là tại nó hết! Bao nhiêu người đi học về có bằng cấp, người ta có nghiện ngập như nó đâu.

(Vừa lúc đó bà Nhiêm hốt hoảng chạy đến)

- Bà Nhiêm: Trưởng thôn ơi! Giúp nhà tôi với!

- Thông: Bác Nhiêm đấy à! Có việc gì thế ạ?

- Bà Nhiêm: Trưởng thôn giúp tôi cứu thằng Lèo với! Nó bị công an bắt hôm qua rồi!

- Thông: Sầu vừa bảo với cháu xong bác ạ.

- Bà Nhiêm: Nghe người ta bảo là nó đi tiêm chích gì đấy!

- Sầu: Thế bác đã biết Lèo nghiện ma túy lâu chưa?

- Bà Nhiêm: Bác có biết gì đâu! Từ lúc bỏ học về đến giờ thấy nó suốt ngày chỉ đòi tiền rồi đi, lúc nào về thì lại ngủ, không làm việc gì cả. Không có tiền cho nó thì nó lấy trộm thóc gạo, trộm gà đi bán.

- Thông: Sao bác không hỏi xem nó đòi tiền để làm gì?

- Bà Nhiêm: Hỏi nó thì nó bảo cần mua cái nọ, cái kia. Bố nó chết rồi, tôi nói gì nó có thèm nghe bao giờ đâu! Bây giờ trong nhà chẳng còn hạt thóc nào để ăn cả! Mấy đứa em nó lại còn ốm yếu nữa chứ!

- Thông: Nó hư như thế thì bác cứ để công an giáo dục, việc gì phải xin cho nó!

- Bà Nhiêm: Xin trưởng thôn hãy giúp tôi một lần này! Tôi sẽ giáo dục nó!

- Sầu: Bác bảo là nói gì nó cũng chẳng nghe làm sao mà giáo dục được nó?

- Bà Nhiêm: Cháu với trưởng thôn giúp bác với nhé! Để bác nhờ cả cụ Pốc nói  thêm vào xem nó có nghe không?

- Thông: Để anh em cháu ra huyện xem sao!

- Bà Nhiêm: Trưởng thôn cố giúp tôi nhé!

- Thông: Vâng!

 

Cảnh 2

Nhà bà Nhiêm buổi tối. Thằng Lèo đang lên cơn nghiện.

- Lèo: (Tay cầm con dao lăm lăm giơ lên trước mặt mẹ nó) Bà có đưa tiền cho tôi không?

- Bà Nhiêm: (Tái mặt) Mẹ đã bảo là mẹ không có tiền!

(Mấy đứa em nó sợ hãi kêu khóc ầm ĩ cả lên).

- Lèo: (Trợn mắt, bọt mép sùi ra) Bà không đưa tiền là tôi giết! (Huơ huơ con dao trước mặt mẹ nó).

- Bà Nhiêm: (Hốt hoảng vừa chạy ra khỏi nhà vừa kêu lên) Bà con ơi! Cứu tôi với!

- Lèo: Không có tiền à! (Vừa nói vừa vung dao chém bôm bốp xuống cái mặt bàn uống nước đã cũ kỹ, tiếng ấm chén bị văng xuống nền nhà vỡ loảng xoảng) Này là không có tiền! Này là không có tiền!

(Nghe tiếng ồn ào, mấy nhà hàng xóm chạy đến, thằng Lèo lại giơ dao lên)

- Lèo: Ai bước vào đây là tôi chém!

(Mọi người đứng ngoài cửa, không ai dám bước vào. Một lúc sau, cụ Pốc, Thông, Sầu cùng đi đến)

- Cụ Pốc: Cháu làm gì thế này hả Lèo?

- Lèo: (Vẫn lăm lăm con dao trong tay) Chuyện của nhà cháu không khiến cụ phải can dự vào!

- Thông: Đừng có hỗn với người già như thế! Mày định giết cả mẹ mày sao?

- Lèo: (Quay lại nhìn Thông) À! Trưởng thôn hả? Giỏi thì bắt tôi đi tù đi!

(Trong lúc đó, lừa lúc thằng Lèo không để ý, Sầu vòng ra sau lưng chộp lấy cái tay đang cầm dao của nó và bóp mạnh. Con dao trên tay thằng Lèo rơi xuống đất. Mấy người cùng xông vào dùng dây trói nó lại).

- Cụ Pốc: Cháu không chịu nghe lời người già, không biết thế nào là phải, là trái thì làm sao còn ra người nữa hả cháu ơi! Người bản mình từ trước đến nay có ai thế này đâu!

- Lèo: (Mắt vằn lên) Các ông, các bà giết tôi đi!

- Cụ Pốc: Cháu có nghe ta nói không hả?

- Lèo: Nói nói cái gì! Tìm thuốc đưa đây mau lên! (Nó cọ quậy vặn vẹo đôi tay, đôi chân bị trói rồi kêu lên) Trời ơi...tôi chết mất!

(Thông pha viên thuốc ngủ vào cốc nước, mọi người đè cổ thằng Lèo rồi đổ cốc thuốc vào miệng nó. Nó giẫy giụa, gào thét một lúc rồi lăn ra ngủ. lúc đó, mấy thanh niên mới chạy lại cởi trói cho Lèo).

- Bà Nhiêm: (Vừa lau nước mắt vừa nói) Bà con bảo tôi phải làm thế nào bây giờ? (Cầu cứu cụ Pốc) Ông ơi! Ông giúp mẹ con cháu với!

- Cụ Pốc: Ừ! Thì phải từ từ cùng nhau nghĩ xem nên làm thế nào?

- Thông: Trước mắt phải đưa nó vào trại cai nghiện đã!

- Sầu: Đúng rồi đấy! Chỉ khi nào cắt được cơn nghiện thì mới nói đến chuyện giáo dục, phân tích phải trái cho nó được!

- Cụ Pốc: Thế thì các cháu mau ra xã làm thủ tục đi! Phải tìm mọi cách giúp nó cai nghiện!

- Thông: Cháu nhờ ông cùng mấy anh ở đây trông chừng. Anh em cháu ra xã làm xong thủ tục sẽ quay lại ngay!

- Cụ Pốc: Ừ! Các cháu cứ đi làm đi! Lúc nào xong thì về đây đưa nó ra giao cho công an huyện luôn!

- Thông: Vâng! Chúng cháu đi luôn bây giờ! (Thông và Sầu đi ra).

 

Cảnh 3

Nhà cụ Pốc buổi tối. Cụ Pốc đang nói chuyện với Thông và Sầu.

- Cụ Pốc: Các cháu phải họp bà con dân bản để bàn cách ngăn chặn các tệ nạn mới được.

- Thông: Ông ạ! Anh em cháu đang định đến đây để xin ông chỉ bảo về việc này đấy ạ!

- Cụ Pốc: Ta gần tám mươi rồi mới thấy chuyện loạn thế này. Chẳng lẽ mình không có cách gì ngăn chặn những chuyện xấu xa đó được sao? Ta phải cùng bàn cách để làm thôi! Ma túy đã mò vào đến làng bản của mình rồi. Mà loại giặc này đã đến thì không biết nó sẽ kéo theo bao nhiêu loại giặc khác nữa!

- Sầu: Cháu nghĩ, trước hết phải họp chi đoàn thanh niên để những người trẻ tự nói ra những việc cần làm để phòng chống tệ nạn ma túy. Sau đó sẽ họp thôn để phổ biến cho tất cả bà con.

- Thông: Trong các cuộc họp nhất thiết phải có bác sĩ và công an để nói rõ cho mọi người biết vì sao mà con người lại bị nghiện ma túy? Khi đã bị nghiện rồi thì gây tác hại gì đến bản thân người nghiện và xã hội?

- Cụ Pốc: Ta nhất trí cách làm của các cháu. Nhưng cần đưa chuyện thằng Lèo ra nói kỹ để cho mọi người biết. Nó đã trộm hết thóc lúa, của cải của mẹ nó đi bán để lấy tiền tiêm chích rồi.

(Đúng lúc đó bà Nhiêm bước vào)

- Bà Nhiêm: (Cuống quýt) Ông ơi! Cháu biết làm sao bây giờ?

- Cụ Pốc: Có việc gì thế hả mẹ thằng Lèo?

- Bà Nhiêm: (Nước mắt chảy ra) Cháu nhận được tin thằng Lèo bị...si đa, bây giờ sắp thành...ết rồi ông ạ.

- Thông: Bác nói gì?

- Sầu: Ai bảo với bác thế?

- Cụ Pốc: Chị nói lại ta nghe xem!

- Bà Nhiêm: Cháu gặp người từ trại cai nghiện về. Người ấy bảo lúc đưa thằng Lèo đến trại, bộ phận y tế đưa nó đi khám, xét nghiệm máu thì biết nó đã bị nhiễm bệnh rồi. Nghe người ta nói ai bị bệnh này cũng chết. Không ai chữa được nữa. (Khóc to lên) Bây giờ biết phải làm sao...? Phải làm gì với nó đây?

- Cụ Pốc: Chị phải bình tĩnh mà bàn cách, đừng có lu loa lên thế!

- Bà Nhiêm: Nhưng cháu biết làm thế nào? Nhà chẳng còn thóc gạo, chẳng có cái gì. Nó lại còn bị bệnh sắp chết nữa!

- Sầu: Chắc do chúng nó tiêm chích ma túy chung kim tiêm đấy. Một thằng bị là cả nhóm sẽ bị lây bệnh hết.

- Thông: Thôi rồi! Ma túy, si đa, ết... đã luồn về đến làng bản mình thật rồi!

- Cụ Pốc: Chuyện đã xẩy ra rồi, các cháu phải bình tĩnh mới được!

- Thông: Bây giờ thằng Lèo đang ở trong trại. Nhà nước sẽ cai nghiện và chăm sóc sức khỏe cho nó. Khi nào cai nghiện xong thì tính sau.

- Cụ Pốc: Trước mắt phải họp thanh niên và họp thôn để mọi người cùng bàn cách ngăn chặn ngay việc này lại!

- Sầu: Vâng! Cháu đã thông báo thanh niên tối nay họp tại nhà cháu rồi ạ.

- Thông: Tối mai họp thôn luôn ông ạ!

- Cụ Pốc: Phải nhớ mời bác sĩ trạm trưởng trạm y tế xã và anh trưởng công an xã đến nói chuyện với bà con đấy nhé!

- Thông: Chúng cháu mời rồi ông ạ!

- Cụ Pốc: Mẹ thằng Lèo cứ về lo cho mấy đứa nhỏ. Chuyện thằng Lèo thì cứ làm như mấy đứa đã bàn.

- Bà Nhiêm: Vâng! Trăm sự cháu nhờ ông và các cháu đây giúp cho! Xin phép ông, cháu về ạ! (Bước ra).

- Cụ Pốc: (Gọi giật lại) À này! Mẹ thằng Lèo!

- Bà Nhiêm: Ông bảo cháu gì ạ?

- Cụ Pốc: (Đưa cho túi gạo) Cho mẹ con mày mấy ống gạo. Nhà ta có hai ông bà già với hai vợ chồng thằng cháu, chả ăn hết bao nhiêu. Chúng nó lại khỏe mạnh, chăm làm nữa nên không bị thiếu ăn.

- Bà Nhiêm: (Đón túi gạo từ tay Cụ Pốc, nước mắt lại rưng rưng) Vâng! Cháu xin ông! Cháu cảm ơn ông ạ! (Bước ra).

 

Cảnh 4

Nhà trưởng thôn buổi tối. Bà con cả thôn tụ họp đông đủ. Cụ Pốc, Thông, Thủy, Nguyên ngồi trên mấy chiếc ghế đặt ở phía trước.

- Thông:  Bà con trật tự, xin được bắt đầu buổi họp thôn tối nay. Dự họp với thôn ta tối nay có Anh Nguyên - trưởng công an xã và chị Thủy - bác sỹ trạm trưởng trạm y tế xã. (Thủy và Nguyên cùng đứng dậy, mọi người vỗ tay). Chuyện cần bàn trong buổi họp thôn hôm nay chỉ tập trung vào việc phòng chống ma túy, phòng chống HIV, AIDS (Hướng về phía cụ Pốc) Mời cụ Pốc nói chuyện với bà con!

- Cụ Pốc: Thưa anh Nguyên, thưa chị Thủy và bà con! Tôi năm nay gần tám mươi tuổi rồi mới gặp phải chuyện thằng Lèo. Nhà nước cho đi học, nó không chịu khó lại bỏ học lêu lổng, chơi bời với người xấu. Bây giờ nó nghiện ma túy và bị bệnh nặng rồi. Bệnh ết người ta vẫn nói trên ti vi đấy. Không biết còn sống được bao lâu nữa. Hôm nọ nó lên cơn nghiện, đòi tiền mẹ đi mua thuốc không có, nó còn định chém cả mẹ nó nữa! Hôm nay, thôn mời bác sĩ Thủy đến để nói rõ cho mọi người biết chuyện người bị nghiện ma túy là như thế nào? Bị nghiện rồi thì bệnh tật ra sao? Lại mời thêm anh Nguyên - công an xã đến nói cho bà con biết khi nghiện ma túy thì có thể làm những việc ác, việc xấu như thế nào? (Cụ dừng lại, nhìn vào Thông) Trưởng thôn làm việc tiếp đi!

- Thông: Mời bác sỹ Thủy nói trước!

- Thủy: (Đứng dậy) Kính thưa cụ Pốc! Kính thưa các đồng chí lãnh đạo thôn! Kính thưa bà con! Ma túy là chất gây nghiện. Người nào đã dùng nó là sẽ bị nghiện, sức khỏe sẽ bị yếu đi, không làm được việc như người bình thường nữa.

- Một nam thanh niên: Chị ơi! Thế tại sao nghiện ma túy lại hay bị si đa?

- Thủy: Vì người nghiện ma túy hay tiêm chích chung kim tiêm. Ma túy là loại thuốc cấm, những người nghiện hay dùng chung nhau một ống thuốc để tiêm vào mạch máu của từng người. Vì thế, khi một người trong nhóm đã bị bệnh thì cả nhóm tiêm chích chung sẽ bị lây bệnh theo. Si đa hay HIV là loại bệnh nan y, hiện nay chưa có thuốc nào chữa được

- Một nữ thanh niên: Thế sao lại gọi si đa là ết hả chị?

- Thủy: Si đa hay HIV là tên gọi chung loại bệnh này. Khi bị nặng là chuyển sang giai đoạn bị AIDS. Lúc ấy cơ thể con người không còn sức kháng cự với bất cứ loại bệnh nào nữa. Bị bệnh nào có thể chết vì bệnh đó luôn. Mà thường là đến lúc chuyển thành giai đoạn AIDS, cơ thể của bệnh nhân đều bị lở loét khắp mọi chỗ.

- Nam thanh niên: Chị ơi! Si đa hay ết có dễ lây không ạ?

- Thủy: Ngoài con đường lây truyền qua tiêm chích, HIV còn lây qua sinh hoạt vợ chồng, lây từ mẹ sang con lúc con còn là bào thai trong bụng mẹ, lúc cho con bú sữa mẹ, lây qua chỗ bị sứt sát của người lành khi tiếp xúc với chỗ lở loét hay máu của người bệnh. Còn các hoạt động bình thường như ăn cơm, uống nước, nói chuyện, bắt tay người bệnh thì không lây bệnh được.

- Nam thanh niên: (Mặt bỗng tái mét, miệng lắp bắp) Chị...Chị bác sỹ ơi! Cứu... Cứu em với!

- Thủy: Em làm sao thế?

- Nam thanh niên: Em..Em chót dại. Chết em rồi...chị ơi...!

- Sầu: Thì cậu cứ từ từ mà nói!

- Nam thanh niên: (Khóc sụt sịt) Em...bị thằng Lèo rủ rê. Một lần uống rượu với nó, nó rủ chích thử một mũi cái thứ thuốc nó tự pha cùng đám bạn của nó nữa. (Khóc to lên) Hu hu hu...! Chắc em bị lây bệnh rồi! Mà cả vợ em nữa! Nó mới có thai được bốn tháng!

(Mọi người ồn lên. Tất cả bà con nhìn vào cậu thanh niên chỉ chỉ trỏ trỏ).

- Thông: Xin bà con yên lặng, (hướng vào cậu thanh niên) Này cậu! Hãy bình tĩnh nghe chị bác sỹ nói xem nào!

- Thủy: Em phải bình tĩnh! Ngày mai cả hai vợ chồng ra bệnh viện huyện  ngay để xét nghiệm máu! Phải xét nghiệm mấy lần mới biết được. Ra đó bệnh viện sẽ hướng dẫn cụ thể. Trước mắt phải giữ gìn đừng để xây xước chân tay.

- Nam thanh niên: Vâng ạ! Mai em sẽ đưa cả vợ ra bệnh viện xét nghiệm. Nhưng nếu em bị bệnh rồi thì làm thế nào?

- Thông: Thì chị Thủy nói rồi: Bệnh viện sẽ có hướng dẫn cụ thể! Bây giờ xin mời anh Nguyên - trưởng công an xã phát biểu!

(Cậu thanh niên đành ngồi xuống im lặng, mặt mũi ỉu xìu)

- Nguyên: Kính thưa cụ Pốc, thưa bà con! Khi người lên cơn nghiện ma túy mà không có thuốc để chích, hút thì rất dễ nổi khùng. Họ có thể đập phá đồ đạc, đánh người, thậm chí còn đâm chém, giết cả người nữa đấy!

- Cụ Pốc: Thì hôm nọ thằng Lèo đã dọa chém mẹ nó vì không có tiền cho nó mua ma túy. Cứ nhìn thằng Lèo thì biết bọn nghiện ma túy mất tính người như thế nào rồi!

- Nguyên: Vâng ạ! Cụ Pốc nói rất đúng! Nhưng nghiện ma túy bây giờ được coi là một loại bệnh. Người nghiện là bệnh nhân. Thầy thuốc và mọi người phải cùng nhau chữa trị!

- Một bà cụ: Ai mà dám đến gần người như thế! Không khéo còn bị đánh cho! Mà sợ nhất là bị lây cái bệnh si...si...gì đấy còn chết oan theo chúng nó nữa thêm!

- Thông: Bà ơi! Bác sỹ Thủy đã nói rồi! Bệnh này không phải dễ lây thế đâu.

- Nguyên: Vâng, trưởng thôn nói đúng rồi! Bà con không được xa lánh những người nghiện và những người mắc bệnh si đa, bệnh ết. Họ là con cháu mình, là người làng mình. Muốn mọi người hiểu rõ tác hại và ngăn chặn được tệ nạn ma túy, ngăn chặn căn bệnh HIV, AIDS thì bà con phải giúp nhau mới được!

- Thông: Bà con nghe chị bác sỹ và anh công an nói như thế đã hiểu chưa ạ?

- Mấy người cùng nói: Biết rồi nhưng vẫn thấy sợ đấy!

- Cụ Pốc: Biết tác hại của ma túy và bệnh si đa, bệnh ết rồi thì phải khuyên bảo con cháu tránh xa những thứ đó ra! Bà con cả làng phải cùng làm ngay việc này!

- Thông: Bà con có ý kiến gì nữa không ạ?

- Nam thanh niên: Cụ Pốc ơi! Các ông các bà, các bác ơi! Cháu đã chót dại rồi. Hôm nay biết mọi chuyện thì đã muộn rồi! Cháu sẽ nói ra việc làm dại dột của cháu để thanh niên cả làng biết mà tránh.

- Cụ Pốc: Cháu làm thế là tốt!

- Thông: Tôi hy vọng cậu chưa bị lây bệnh. Đừng có dại dột mà làm khổ cho bố mẹ, vợ con đấy nhé!

- Nam thanh niên: Vâng ạ!

- Thông: Bà con còn ý kiến gì nữa không?

- Mấy người cùng nói: Không có ý kiến gì nữa!

- Thông: Vâng! Xin cảm ơn cụ Pốc, cảm ơn anh Nguyên và chị Thủy!

Xin mời bà con nghỉ!

 

 

Bàn Thị Ba

Nhân vật sự kiện lịch sử

Thơ mới đăng

Văn xuôi mới đăng

Thăm dò ý kiến

Bạn đang tích lũy tài sản gì?
Bất động sản
Tài sản cố định
Tiền gửi ngân hàng
Tiền mặt
Vàng