Thứ năm, Ngày 22 Tháng 10 Năm 2021

Truyện ngắn

Gửi Email In trang Lưu
Cửa sinh cửa tử

24/06/2021 08:20

Minh họa: Lâm Tiến Mạnh

  ... Bốp bốp, tỉnh dậy, dậy đi cháu! Nào, nào!

 Một người sang bên trái, lựa nhá, cùng nhấc tay lên một chút qua ray cửa đi! Cẩn thận!
 Người nhà ai vào đón cháu bé đi!...
 Leng keng tiếng y cụ lẫn tiếng bác sĩ và sộc một mùi cồn. Cuộc phẫu thuật lấy thai kết thúc, Hạnh được đánh thức bằng mấy cái vỗ khá mạnh tay của vị bác sĩ sau khi rút ống thở ra. Cái gì đó như dịch đờm đặc ứ nơi cửa họng. Mãi mới “hứt” được một tiếng để lấy chút ô xi vào lồng ngực. Giọng bà nội cưng nựng cháu. Hệ ý thức thúc giục Hạnh mở mắt ngay lập tức để nhìn con, nhưng sức của chị lại chưa đủ mạnh để chống cặp mi của mình lên được.
 Người nhà theo sự chỉ dẫn tỉ mỉ của bác sĩ, cuối cùng đã chuyển được Hạnh sang giường bệnh ở phòng hậu phẫu. Chiếc giường rung lập cập dưới thân thể tưởng chừng bất động. Chị bắt đầu không thể kiểm soát được những cơn run. Lạnh. Lạnh từ tứ chi đến thái dương, đỉnh đầu và cột sống. Toàn thân vừa như nhũn mềm lại vừa như đông cứng lại, khiến cho chị cảm thấy trọng lượng cơ thể mình lúc này nặng cả ngàn cân.
 - Bác sĩ ơi sao vợ em run khiếp thế?
 - Không sao, run sinh lý. Hầu hết sau khi mổ bệnh nhân đều có biểu hiện như vậy, sẽ hết nhanh thôi!
 - Rét à con, hứm? Mẹ đắp thêm chăn nhá? (một cái vuốt má ấm áp từ bàn tay thô gầy, rồi kéo chăn, rồi lần rờ lên người chị khe khẽ).
 Ôi, mẹ! Là tiếng của mẹ chị thật rồi! Hạnh cố chớp mắt, rồi lại nặng trịch khép vào. Lòng chợt thấy an tâm, nước mắt khẽ chảy xuống má, bò vào tai, ù đặc. Đời người qua mỗi khúc ngoặt sinh tử, cuối cùng vẫn là yên tâm khi có mẹ bên cạnh. Chị lại thiêm thiếp đi.
 Cơ thể ấm lên dần, chưa dứt hẳn cơn run thì những cơn đau đã bắt đầu ập đến như bị người ta cứa da, xẻo thịt. Qua nhiều lần làm tiểu phẫu, đại phẫu, chị biết cơ thể mình không hề tiếp nhận thuốc giảm đau. Đành vậy. Cơ địa của chị vốn xấu xa vô kể, xưa giờ đã thế, nhiều cái người ta bị chả đến nỗi, mà cứ sang đến chị là kiệt quệ dai dẳng mãi không thôi. Dù thế nào, chị tuyệt đối không cho phép mình được kêu rên than khóc. Nhớ mãi cái hồi đẻ xong thằng con đầu lòng, bị khâu xoắn chỉ và cơ địa (lại là cơ địa) thì không tự tiêu chỉ được, chị đã khốn khổ bò quỳ lăn lê các kiểu trong suốt cả nửa tháng trời mà không thể ngồi được, hễ cứ nằm cho con ti thì mẹ chồng lại sộc vào chửi sơi sơi vì sợ sặc sữa cháu bà nên chị lại đành quỳ, bò, lăn, lê để chăm bẵm con, hai bên đầu gối thâm đen hết cả. Hồi đó, người nhà Hạnh đã đem con dâu mình ra so sánh với cả xóm giềng thiên hạ, rồi so sánh giữa hai cô con dâu khác hẳn nhau một trời một vực, cho rằng chị đau thì ít, xuýt xoa thì nhiều. Chỉ cho đến khi những vết khâu mưng mủ sưng húp, sốt nóng ran lên, Hạnh phải tự thuê taxi vào viện khám lại và người ta tỉ mẩn rút sống từng đụn chỉ xoắn vón cục trong từng mũi khâu ở cửa mình ra, dùng cồn pô vi đin lau chấm vào từng vết mủ, rồi cho điều dưỡng dìu Hạnh lên taxi trở lại nhà, thì chị mới được gỡ ra khỏi cái mác tiểu thư dẫm gai mồng tơi. Đến tận ngày thằng con biết lẫy, cái vết thâm ấy vẫn còn nguyên trên hai đầu gối Hạnh, mẹ chị đến thăm cứ rấm rứt ôm mãi lấy chân con mà khóc, khẽ rên rỉ xót xa: “Khổ quá, con ơi!”. Bởi thế, lần sinh thứ hai này, chị quyết định đăng ký sinh mổ vì tiền sử chứng rối loạn nhịp tim có dấu hiệu tái phát nhiều lần, và tránh bớt những phiền toái sau sinh đã gặp từ lần đầu. Dù mổ lấy thai sẽ có những cái đau đớn nguy hiểm và nguy cơ biến chứng hơn nhiều, chị cũng quyết không cho bản thân mình được kêu khóc. Lỡ làm kẻ thù dai nhớ lâu thì phải khổ cái tâm thôi, đôi lúc cũng nhủ lòng mình quên đi, quẳng oán hờn đi mà vui sống, nhưng cứ ấm ức trong lòng, ám ảnh mãi vào tâm trí thì biết phải làm sao? Làn môi dường như bật máu dưới sức cắn chặt để chịu đựng các cơn đau dập dồn, chị cứ tự nhắc nhở mình: Phải cố chịu! Nhất định không được kêu khóc! Nhất định không được bị mang tiếng là tiểu thư đi đẻ. 
 - Sao thế nhỉ? Chị ấy không nhận thuốc giảm đau!
 - Khổ thân quá!
 - Cố gắng lên con! 
 - Cố lên em!
 Tiếng mọi người xúm xít vào động viên, thăm hỏi, và tiếng oe óe khóc đòi sữa của con là liều thuốc tinh thần duy nhất giúp Hạnh vượt qua từng chút những đau đớn của ngày đầu tiên trong cuộc vượt cạn. Hai hàm mỏi nhừ, tê dại, thái dương căng cứng vì phải cắn răng suốt cả ngày trời. 
 “Sau tất cả những đớn đau sợ hãi, con yêu được ra đời khỏe mạnh an toàn. Mẹ và thế giới mừng đón con! - Nhật  ký ngày đầu ở viện, ngày... tháng... năm. (Hạnh viết sau 2 ngày, khi đã thưa dần các cơn đau).
 Chật vật mãi, cũng quen dần với những cơn đau, các mẹ sau mổ lần lượt học nhau tìm cách bò dậy, lom khom tập bước đi, kẻo nằm lâu dính ruột. “Người ta cũng mổ, mà sao khỏe thế? Đấy em nhìn xem!” Chồng Hạnh chỉ vào những người phụ nữ cùng phòng, thủ thỉ, chẳng biết nói với vợ hay tự thắc mắc với chính mình. Tự tôn của chị đủ cao ngút trời, nên lập tức thách thức bản thân: Cớ gì mình không làm được? Thế là chị cố xoay trở, lồm cồm bò dậy, dò những ngón chân đầu tiên xuống đôi dép lê ở tư thế chúi đầu, một tay ôm giữ bụng, một tay vịn thành giường, thành tường mà lê bước. Chỉ ai từng ở vào hoàn cảnh ấy, từng mổ xẻ cái gì đó tương tự, mới biết được rằng từng cử chỉ, tư thế, hoạt động của bệnh nhân hậu phẫu chủ yếu phải tự dựa vào chính mình, chứ người khác cùng  lắm chỉ có thể làm bệ đỡ, tay vịn sơ sơ rồi loay hoay chân cẳng như thừa, chả biết giúp gì bởi họ làm sao hình dung được người thân mình đang đau ở đâu, nhằng nhói chỗ nào, tư thế nào nhẹ nhàng thuận lợi để mà vần, mà lết? Thế nên, chỉ trừ những lúc nằm xuống hoặc xoay người ngồi dậy thì cần có chồng hoặc mẹ đẻ, ngoài ra chị tự mình lựa lấy, tự mình bò dậy, tự mình lê những bước chập chững đầu tiên, như bao bà mẹ khác. Cứ chừng vài bước, Hạnh lại chống lưng đứng thở một lần, rồi lại lom khom. Trong đầu bỗng hình dung tư thế của mình lúc này y hệt Bà Còng trong bài thằng con hay hát hồi mẫu giáo, cái máu hài hước sẵn có nổi lên, chị buột miệng lẩm nhẩm: “Bà còng đi chợ trời mưa, cái tôm cái tép đi đưa bà còng”, làm mấy mẹ cùng phòng cũng phải ôm bụng, bấm miệng cười nghiêng ngả, vừa cười vừa nhăn nhó vì đau vết khâu. Có mẹ cười hăng quá không giữ được hơi nên ho một tràng sặc sụa, vội vàng xoa xít bụng dưới rồi mồm oai oái kêu lên: “ối a, chị làm em cười đứt mấy nốt chỉ vết khâu rồi, xón cả đái đây này, may mà đóng bỉm!”. Cả phòng lại càng được thể nghiêng ngả cười. Sau trận cười rồi vịn đầu giường đứng thở, Hạnh lại tiếp tục khom bước ra phía cửa nhằm hướng khu vệ sinh tập trung. Khu ấy chỉ cách phòng của chị chừng vài chục bước, mà dò đi dễ đến cả chục phút đồng hồ, trở vào thì bé con đã khóc ngặt trên tay bà ngoại đòi ti, chắc là đói lắm! Sữa mẹ còn lỏng toẹt như nước lã, ti một cữ tè hai bãi là hết veo. Nãy một cữ sữa non ngoài rồi, giờ con bé nhất định đòi sữa mẹ, không chịu hợp tác với cái núm silicon, cảm nhận và đoán định của người mẹ về con mình luôn nhạy bén hơn bất cứ thứ gì, hơn bất cứ ai. Biết thế, mà nhanh thế nào được, vì có chạy được đâu! Cố tí là nhói từ vết mổ lên tận đỉnh óc, như thể người ta xẻo từng miếng thịt trên người mình, dò mãi mới đến giường mà tứa mồ hôi hột rồi mới run run mở cúc áo. Xong xuôi đâu đấy, khi con bé no sữa ngủ ngon lành, Hạnh lại lần dở cuốn nhật ký viết cho con. Cuốn sổ cỡ trung, dày độ ba phân rưỡi, bìa màu xanh da trời, họa tiết đơn giản chỉ là một người mẹ đứng trên triền đê, khẽ cúi người giơ hai tay đón đứa con đang chạy lại từ ánh bình minh về phía mẹ. Nó có quá nhiều ý nghĩa và khơi gợi niềm hạnh phúc cho một bà mẹ sắp sinh nên Hạnh chọn ngay khi đi siêu thị sắm đồ và cẩn thận nhét kỹ cuốn ấy vào giỏ đồ sơ sinh trước khi vào viện. Tay chị vân vê, đôi mắt mọng nước ngắm mãi bức tranh bìa, không biết trong đầu nghĩ ngợi chuyện gì xa xôi lắm, rồi lại ngắm nhìn con, tay kia khe khẽ vỗ nhẹ vào cặp mông bé nhỏ. Không gian yên lặng hiếm hoi bị phá vỡ bởi tiếng khóc oe oe rồi tiếng dỗ của giường bên cạnh, đưa tâm trí Hạnh trở về. Chị cắm cúi viết: “Trông bé con của mẹ ngủ kìa, tí ngày tuổi đã ra chiều ngủ nghiêng, cong cái mông bé xíu, ghét ơi là ghét!- Ngày tháng năm, Phòng hậu phẫu, khoa sản..., rồi lại cẩn thận cất kỹ vào giỏ đồ, khẽ tự mỉm cười và đôi mắt long lanh. Chị chẳng ngờ được, những ngày tháng sau này bản thân mình dần dần đã chất đầy vào cuốn sổ đó những tủi cực buồn đau, rồi nương nhờ vào nó như một người bạn tâm giao mà kể lể, mà than khóc, mà chống chọi với đời. Ai mà ngờ được!
 Chật vật mãi cũng đến ngày mẹ con được bồng bế nhau trở về nhà. Chà! Bao nhiêu là háo hức, bao nhiêu là nhẹ nhõm dù vết mổ vẫn buốt nhức thịt da. Giai lớn chạy ùa vào lòng mẹ sau chừng ấy ngày xa cách, rồi vụng về dùng những ngón tay nhỏ nhắn ve vuốt má em. Có lẽ, đó là những khoảnh khắc an yên hiếm hoi Hạnh có được trong cả quãng cữ dài! 
 Theo nếp cữ, cả tháng trời mẹ con Hạnh ăn riêng trong buồng ngủ, đương nhiên rồi, ở đây nhà ai mà chả thế! Dù có chút kinh nghiệm từ lần đẻ đứa đầu, đã chuẩn bị tâm thế mà chị vẫn phải khốn khổ lắm mới giải quyết hết những tô cơm canh móng giò, thịt rang gừng nghệ, rau ngót thịt băm ... bữa nào bữa đấy mấy tô, mấy đĩa. Ai cũng động viên: “Lần này sinh mổ, dùng nhiều kháng sinh, ít sữa nên phải cố ăn nhiều hơn trước”. Cái bụng, chứ có phải cái hồ lô thu phục yêu quái đâu mà chứa mãi không đầy. Bữa nào chị cũng sấp ngửa mửa nôn, có những miếng trôi được nửa chặng xuống cuống họng lại vì ghê lợm ngấy ngán mà bật ngược trở lên tận gốc lưỡi, chực đùn ra ngoài. Rồi, nhờ “công lực” đôi bàn tay tự mình bịt miệng dấm dứ, ép uổng mãi, cộng thêm miếng canh to đùng tấp vào nữa nó mới lại trôi tuột xuống, nước mắt nước mũi chờ thế lại được thể ở đâu đấy bò ra. Đến tệ! Cữ, ngày... tháng... năm.
 Ngày … tháng … năm…, vẫn quẩn quanh câu chuyện ăn uống, Hạnh hằn học cầm bút: “Ăn gì để gọi sữa về, uống gì, làm mẹo gì để chữa tắc tia, vân vân rồi mây mây, ăn ăn rồi uống uống. Vất mấy mẹ cũng cố, thế và có những chuyện nằm ngoài sự cố gắng của bản thân mà có ai hiểu được đâu! Ví như chuyện ăn cá mè, ăn cá mè trong cữ. Con có biết không, sinh con chưa được tròn tháng, mẹ vì không biết nên đã phải ăn rau nhúng từ nồi nước lẩu có cá mè già. Chưa đứt bữa, mẹ đã khó thở phải ngồi tựa đầu giường mà vuốt ngực, mà lấy hơi, chân tay thì bủn rủn, mềm nhũn.”
 Khi chị thều thào hỏi chồng thì mẹ chồng nói chen ngang:“Chúng mày bây giờ làm mẹ sướng quá thành ra ăn chọn, chứ quê nhà mẹ xưa nay ở cữ, dưới gậm giường trên chốc tủ chỉ có cá với trứng nào có chết ai!”. Chị đành im bặt. – Ngày, tháng, năm...
 Ngày nối ngày chỉ xoay quanh những câu chuyện ăn uống đến biến dạng thân hình như thế. Rồi đêm...
 Leng keng tiếng y cụ va vào nhau, chạm vào chiếc khay inox nghe ghê răng, mùi cồn sộc đầy khoang mũi. Chị bồng bềnh trôi trong mớ lộn nhộn của thanh âm hỗn tạp, trôi trong máu... nhiều máu quá! Chị thì không biết bơi. Ngộp. Chợt hơi thở như bị chặn đứng. Quằn quại. Hít đi! Hít thở sâu đi! – ai đó giục, ai đó tát. Hưưưttt...
 Oe... Oe...! Chị chồm dậy huơ tay tìm cái bình pha sữa, mồ hôi nhễ nhại.
 Hằng đêm, giấc mơ bùng nhùng ấy lặp đi lặp lại đến độ chị đau co lồng ngực, rồi được kéo dậy bằng tiếng khóc đòi sữa của con. Sữa vốn ít từ đầu, trở về nhà càng giảm đi trông thấy, đối nghịch với những cơn ác mộng ngày một dày hơn mỗi khi chị vừa kịp vào giấc chập chờn. Mệt mỏi, nóng nực, bức bối, nhiều khi nhìn con oằn khóc mà chị thì chẳng biết làm gì với hai cái núm vú nhão nhèo của mình nên phát cáu, chỉ muốn bóp nghiến cái miệng của con lại. Nhưng rồi những lúc có chút thảnh thơi ngắm con yêu say giấc, miệng còn nun nún như ngậm bầu sữa, lại thấy yêu con, thương con biết nhường nào, hối hận biết nhường nào với những ý nghĩ điên rồ khi trước.
 Con mẹ thì béo mẫm, chỉ nuôi mỡ chứ chả chịu ra sữa, điên thế bà ạ! Nhìn con bé con như thể mèo hen nhúng nước ấy rồi. – Hồi trưa, mở cửa ra lấy nước rửa ráy cho con, Hạnh vô tình nghe được câu chuyện ông bà ngồi than với hàng xóm. Chị biết, ông bà vì xót cháu nên mới thành ra như vậy, than thở với người ngoài, nặng nhẹ bóng gió với chị. Những chuyện như thế ngày nào cũng xảy đến. Hạnh thấy mình bất lực, bất an. Chị nào đâu muốn mình trở nên như thế, con chính là khúc ruột của mẹ, thiếu sữa cho con mẹ mới thật lòng đau xót hơn bất kể người nào. Biết nói sao cho mọi người hiểu được, chị lại  chỉ biết khóc, vừa rửa ráy cho con vừa khóc. Giá như sữa cũng sẵn nhiều như nước mắt thì tốt biết bao nhiêu!
 Những ngày sau nữa, những đồ ăn gọi sữa nhiều vô kể nữa. Và cả những câu chuyện không tên cứ thế tiếp diễn với nhịp độ tăng lên. Chuyện chị ngứa ngáy phát ban vì nóng quá mà phải kiêng gió, kiêng tắm gội; chuyện rụng tóc từng búi đến trơ trán vì thiếu máu và cáu bẩn; Thằng con đầu lòng chưa kịp học cách sẵn sàng làm anh thì mỗi tối đều ôm gối khóc ỉ ôi ở cửa phòng đòi ngủ chung với mẹ... Chị ước gì có thể thay đổi được mọi chuyện lúc này! Bận bịu quay cuồng với việc chăm bón, dỗ dành các con đến đầu bù tóc rối, rồi quên mất cả việc ghi chép lại những câu chuyện hằng ngày. Chỉ khi buồn bực tủi thân quá, mới lần giở cuốn nhật ký định viết cho vơi nhẹ nỗi lòng, nhưng lại phải vội vàng cất đi vì sợ mọi người đọc được. Nhưng có một chuyện dù không cần viết ra thì nó cũng sẽ mãi in hằn trong tâm trí chị, đó là cái tát đầu tiên của chồng khi chị “dám cãi” mẹ chồng. Một cái tát đánh dấu cho mọi sự đổ vỡ tan tành sau chừng ấy năm đầu kề má ấp, quất vào chị những tổn thương không thể đo đếm bằng nước mắt hay bằng lời, cái tát cảnh tỉnh cho chị biết được chồng mình đã dần thay tâm đổi tính từ những lần chị ở cữ, sinh con. Trời dạo ấy chuyển thu se lạnh, nên cả tuần liền bà chỉ cho chị được hoen ngực áo, lưng tã để lau khăn ướt cho con, hoen mãi, lau mãi. Hôm đó, chị sốt ruột bảo: “Bà cho con tắm nước cho cháu, mấy nay cháu ngứa ngáy ngủ không yên bà ạ!”. Bà bảo: “Rét mướt thế này tắm nước để nó ốm ra, cháu tôi ngủ không yên vì đói sữa chứ bé ti như hột gạo đã làm gì ra mồ hôi mà ngứa mí ngáy!” Chị lại lì bảo: “Nhưng mà cứ phanh áo nó ra mà lau nó mới nhiễm lạnh đấy mẹ, bác sĩ bảo tắm bằng nước ấm ngập ngực cho con là tốt nhất!” “À, thì giỏi rồi!” Bà dùng dằng bỏ đi, để đổi lại cho chị một cái tát nảy đom đóm từ chồng rồi cũng đùng đùng bỏ đi chẳng nói một câu. Lạ! Lúc ấy chị chỉ đứng chết lặng, chả khóc được tiếng nào. Đứng mãi đến lúc tê chân thì ngồi bệt xuống góc giường rồi lại lôi cuốn nhật ký ra viết. (Ngày, tháng, năm…).
 Từng ngày trôi đi trong sự mệt mỏi ê chề. Những tủi cực, khó khăn chẳng là gì so với việc bận rộn chăm con và áp lực thiếu sữa. Chị bắt đầu mơ hồ cảm thấy thần kinh mình không được ổn. Thường tự vẳng nghe thấy tiếng con khóc thất thanh rồi bao lần lao đến đều không phải, đứa con vẫn say giấc ngon lành, cái miệng chúm chím nun nún đằng kia; ác mộng thì hằng đêm, thường là những giấc mơ hói đầu hoặc máu chảy, ngụp lặn hụt hơi trong máu. Rồi, chị bỗng hay tưởng tượng cảnh đánh rơi đứa con còn đỏ hỏn của mình từ trên cao xuống đất, mỗi khi chị lên tầng thượng phơi đồ cho con. Mỗi lúc như thế, chị lại lả người đi vài phút rồi vội vàng trở xuống ôm con vào lòng. Sợ lắm, hoang mang lắm! Hình như chị sắp phát điên. Ý nghĩ điên rồ như thế, lại chỉ gửi vào cuốn sổ hoặc thầm khóc bên con chứ dám nói với ai cho được?
 “Con thương yêu! Có lẽ đây là những dòng cuối cùng khép lại cuốn nhật ký buồn đau của mẹ, cũng không mang nhiều hy vọng rằng các con sẽ được đọc nó. Có thể, ông bà nội và bố con sẽ quyết định đốt nó đi, tiễn theo tro tàn của mẹ! Nhưng mẹ vẫn đành viết vào đây ngàn vạn lần xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ để tiếp tục ẵm bế, chăm sóc và chứng kiến các con khôn lớn trưởng thành! Xin lỗi các con! (Ngày... tháng... năm...)
 
***
 Tưởng rằng đó là lần cuối cùng chị viết những lời tự mình tiễn biệt để rời bỏ các con, đi tìm sự giải thoát cho cõi tạm cùng cực của mình. Nhưng nào đâu có dễ thế! Sông Lô hôm ấy gió vẫn bời bời. Cuối tháng ba, hoa gạo đã nở đỏ trời, thẫm đất, chưa có nổi một cơn mưa thượng nguồn nào đủ lớn để khuấy động dòng sông, nên nước vẫn xanh ngăn ngắt dường như thấu đáy. Chị nghiêng ngả lết qua những xác hoa, như trôi đi trong vũng máu của những cơn ác mộng. Trong đầu là hỗn tạp tiếng con đòi ti, những chỉ trỏ mỉa mai soi vào bầu ngực nhão nhèo, và những tin nhắn của chồng với người đàn bà ấy cứ nhảy nhót trêu ngươi chị, những lời ngọt ngào nhung nhớ, thèm muốn nhau... Trong suốt quãng cữ dài với cả ngàn chuyện buồn tủi, đau đớn, chị đã cố gắng bước qua từng chuyện một, từng ngày một với ước muốn ngày mai sẽ tốt đẹp hơn, con cứng cáp hơn và ít ra thì chồng chị cũng còn thương lấy chị, chở che, đùm bọc chị khỏi những áp lực, căng thẳng bủa vây mỗi ngày. Và chị đã nghĩ dù có khó khăn thế nào, chỉ cần chồng mình thấu hiểu cảm thông thì chị sẽ sẵn sàng vì chồng vì con mà nguyện làm siêu nhân chiến đấu lại tất cả. Vậy mà cuộc đời toàn những cơn ác mộng, chẳng có nổi một giấc mơ tử tế từ khi chị bước chân vào cuộc hôn nhân tưởng chừng phẳng lặng mà dưới đáy lại toàn là từng đợt sóng ngầm tụ dồn, âm ỉ. Vào giữa lúc chị loay hoay tìm lối thoát ra khỏi cái mớ bòng bong hỗn loạn, rối bù vì áp lực bỉm sữa và những so sánh, săm soi, nhiếc móc của người nhà, người đời, thì người đàn ông của chị lại chỉ vì không chịu nổi thiếu thốn, không bước qua nổi những dục vọng đòi hỏi tầm thường mà tìm đến hơi đàn bà lạ, tin nhắn, ảnh gợi tình cũng chẳng cần chút đề phòng mà xóa đi, không cho chị cả chút cơ hội giả mù, giả điếc. Không còn chỗ nào víu với, chị đổ gục vào khoảng không đơn độc tối tăm. Ý nghĩ về cái chết bất ngờ ập đến, một cái chết được gột rửa bởi dòng sông cuồn cuộn, cuốn đi hết thảy những thống khổ đau thương, những bế tắc đến bất lực của mình, những quay lưng phản bội. Bỏ lại sau lưng đứa bé đang say giấc sau cữ sữa bình, Hạnh tự tay bịt miệng mình để ngăn tiếng nấc, chạy ù ra cửa theo phía đường mòn, mất dạng sau làn sương sớm bảng lảng bay lên từ phía mặt sông. Bước chân cao thấp, xiên xẹo, dẫm qua những xác hoa đỏ lịm, chị ngụp lặn trong vũng máu, ụp oạp, hụt hơi, chẳng có tiếng giục nào bảo chị lấy hơi như mọi bận, chẳng có tiếng khóc nào đánh thức. Bước chân vẫn lảo đảo, lê lết, chị ngước cặp mắt sưng mọng của mình nhìn lên, những bông hoa gạo bị gió giật lại thấy mình đang bứt ra từ những nhánh cây cong queo, khô gầy, lao thẳng xuống nền đất, xuống mặt chị. Nền trời tối sẫm vần vũ quay cuồng rồi hình như sập xuống. Chị lịm đi trên những xác hoa ngay cạnh mép sông, trước khi kịp nhảy xuống để giải thoát cho mình.
 Thời sự buổi sáng nói đến một ca trầm cảm sau sinh nặng đến nỗi tự tay giết chết con mình, rồi ngẩn ngẩn, ngơ ngơ, đờ đờ, đẫn đẫn. Mẹ chồng Hạnh vừa lúi húi bày biện hàng quán, vừa rỏng tai nghe. Rồi chợt thấy ruột gan nóng bừng lên như lửa đốt, bà chạy xộc vào phòng chỉ thấy đứa cháu đang khóc ngặt nghẽo chả biết đòi thay bỉm hay đói sữa, linh cảm chẳng lành, bà hớt hải gọi chồng đi nhờ người giúp tìm Hạnh. Người chạy ra sông, người lao theo đường quốc lộ, còn bà luống cuống chỉ biết ôm chặt lấy đứa cháu vừa run rẩy dỗ dành vừa lầm rầm khấn tổ tiên.
 

Trần Mỹ Thương

Tin khác

Rau cay (24/06/2021 08:17)

Những đứa gái mùa Covid (28/05/2021 16:27)

Cốc Nặm (28/05/2021 16:16)

Sáo và Mai (28/05/2021 16:05)

Đồng đội (28/05/2021 16:01)

Tùy duyên (28/05/2021 15:58)

Bóng người sau lưng ngựa (26/04/2021 08:36)

Sâu lắm lòng người (26/04/2021 08:33)

Phiên trực đầu xuân (22/03/2021 15:19)

Lũ đầu mùa (22/03/2021 15:14)

xem tiếp

Nhân vật sự kiện lịch sử

Thơ mới đăng

Văn xuôi mới đăng

Thăm dò ý kiến

Bạn đang tích lũy tài sản gì?
Bất động sản
Tài sản cố định
Tiền gửi ngân hàng
Tiền mặt
Vàng