Thứ năm, Ngày 22 Tháng 10 Năm 2021

Truyện ngắn

Gửi Email In trang Lưu
Mê mải những mùa trăng

23/08/2021 15:49

Minh họa: Tô Chiêm

  Ta đứng giữa một đỉnh núi cao vút. Gió lồng lộng thổi. Mặt trăng trắng ngà nhô lên từ đỉnh núi đối diện. Mây trắng dưới thung lũng đùn lên. Những đám mây bông và xốp. Trăng chan ánh sáng vào những đám mây đủ hình thù kì lạ. Những con thú muôn hình vạn trạng đuổi nhau về phía mặt trăng. Những thứ quả kì lạ tỏa ra ánh sáng lung linh, huyền ảo. Từ phía sau mặt trăng có hai bóng người hiện ra. Họ bước về phía ta. Hai gương mặt đẹp nhất trần gian trong lòng ta. Bố! Mẹ! Hai người nhìn ta âu yếm. Mẹ đưa tay khẽ vuốt lên mái tóc ta. Ta nắm lấy bàn tay mẹ. Bàn tay ấy từ từ tan biến. Nụ cười ấm áp lẫn vào trong mây. Ta với theo. Người ta rơi xuống vực sâu hun hút…

 Ta choàng tỉnh. Tim còn đánh thình thịch trong lồng ngực. Một giấc mơ. Lâu lắm rồi ta mới lại mơ về bố mẹ. Năm năm rồi. Bố mẹ bỏ chị em ta đi vào một chiều cuối hạ. Cơn mưa rừng về bất chợt. Cơn lũ cuối mùa hung dữ như ác quỷ. Dòng nước đục ngầu cuốn bố mẹ về với tổ tiên. Căn nhà sàn mới dựng chỉ còn lại hai chị em. Chị mười bảy. Ta mười lăm. Căn nhà gỗ to đẹp trở nên trống trải. Gió lùa hun hút qua những cánh cửa. Chị không muốn đóng những cánh cửa. Chị bảo sợ bố mẹ về bất chợt không vào được. Chị trở dậy thêm củi vào bếp hàng đêm. Chỉ có điều bố mẹ chưa bao giờ trở lại. Chỉ đến hôm nay, trong giấc mơ này, ta mới gặp được bố mẹ.
 Ta tung chăn ngồi dậy. Trăng sáng quá. Ta nhìn qua cửa sổ. Những bậc thang ruộng xanh mướt dưới ánh trăng. Gió thổi tới mang theo mùi bùn ẩm, mùi lúa non. Mấy tàu chuối phất phơ tắm ánh sáng từ vầng trăng rải xuống. Có tiếng kêu khe khẽ của con cún dưới gầm sàn. Có lẽ nó ngủ mơ. Đêm tĩnh mịch lạ lùng. Cả tiếng côn trùng cũng vắng. Đêm hun hút trong giấc ngủ sâu của cả bản. Ta nhìn sang phía buồng chị. Tấm rèm vẫn chưa buông. Ta nhìn ra cửa. Cửa vẫn chưa khép. Gần một giờ sáng. Chị vẫn chưa về? Ta bước ra cửa. Gió đêm lành lạnh. Ta ngồi xuống đầu cầu thang. Trăng sáng tràn từ bờ ao ra gốc nhội già trước cổng. Trăng rung rung theo những vòng nước từ máng lần chảy xuống ao. Trăng tỏa ra thứ ánh sáng lành lạnh.
 Chị thường đi vào những đêm trăng. Dân bản bảo chị “bá nàng Hai” (điên trăng). Những đêm trăng sáng chị thường đi thơ thẩn. Chị đứng thẫn thờ cạnh gốc sổ bên con suối nhỏ. Chị ngồi lặng yên trên phiến đá bằng bên rừng cọ. Chị nhìn hun hút vào ngôi nhà sàn to lớn, rêu phong trên mái cọ. Ở đó có Gió, người đã mang trái tim chị đi. Ngày cha mẹ mất. Gió luôn ở bên động viên, an ủi chị. Gió là cánh tay rắn chắc kéo chị ra khỏi góc buồng tối tăm. Gió kéo chị ra ruộng, lên nương. Gió dạy ta cầm cày, kéo bừa. Gió giúp chị gieo mạ, cấy lúa. Với ta, Gió là người anh cả giỏi giang. Với chị, Gió là cái cây lớn để dựa vào khi giông bão. Ta và chị vượt qua nỗi đau bằng những giờ cày cấy mệt nhoài trên ruộng, trên nương. Chúng ta vẫn phải sống. Mà còn phải sống thật tốt nữa. Vì ta sợ bố mẹ không yên lòng. Ta là đứa con út được chiều chộng. Chị là đứa con gái xinh đẹp và yếu đuối. Ta và chị là hai viên ngọc quý trong lòng bố mẹ. Nhưng bố mẹ như hai cây tre đang căng tràn nhựa sống đổ gục vào một ngày mưa bão. Ta và chị trở thành hai cây măng nhỏ bơ vơ. Chị bỏ học. 
 Trường học quá xa. Không có ai làm ruộng làm nương. Chị bảo ta tiếp tục học nhưng ta không thể. Ta là thằng con trai, đâu thể sống dưới cái bóng và lòng thương của chị. Tập mãi rồi đường cày, làn bừa cũng thẳng. Tập mãi rồi đường cưa, nhát rìu cũng gọn ghẽ. Bàn tay ta phồng rộp lên rồ chai sần. Cánh tay khăng khiu rồi cũng cuộn lên cơ bắp. Khung ngực gầy trơ xương rồi cũng vồng lên vạm vỡ. Nước da trắng bủng beo phơi mưa nắng thành màu đồng hun. 
 Năm mười tám tuổi, ta giục chị lấy chồng. Đó là một đêm đông, ba người ngồi bên bếp lửa. Chị lặng yên không nói. Gió cũng nhìn vào bếp lửa. Chị hai mươi tuổi rồi. Chị cần có một mái ấm của riêng mình. Ngoài trời mưa nhỏ. Gió đứng dậy ra về. Ta chạy theo Gió. Mưa tạt trong cơn gió rét. “Không hợp nhau. Người già không cho cưới”. Ta nhìn theo bước chân liêu xiêu của Gió. Ta bật cười. Nụ cười chua chát và thất vọng. Niềm tin của ta như những hạt tro bếp. Nhẹ nhàng bị một cơn gió nhỏ thổi bay. Ta đã từng ngưỡng mộ Gió. Một người đàn ông giỏi giang. Vậy mà Gió không dám giữ lấy tình yêu của mình! Hay là Gió không muốn? Ta không biết. Chị cũng không biết. Không ai chỉ cho chị em ta phải làm thế nào. Ngoài trời mưa mỗi lúc một lớn. Chị ôm mặt khóc. Ta vùng dậy. Ta với lấy con dao treo trên vách liếp. Chị níu tay ta lại. Gió chưa từng hứa gì cả. Chỉ là chị tự mơ tưởng thôi. Ta buông dao ngồi phịch xuống. Bên ngoài gió rét tạt mưa ràn rạt vào vách liếp. Ta và chị đều ngộ nhận. Cứ tưởng mọi yêu thương đều là thật lòng. Nhưng không phải! Chỉ có tình yêu của bố mẹ mới vô điều kiện. Ta ôm chị. Bàn tay chai sần này, lồng ngực vạm vỡ này chưa đủ sức chở che cho chị. Nước mắt chị rỏ xuống ướt đẫm hai đầu gối ta.
 Ta gặp Thái trong buổi cấy nhà Hội. Ta hộ gánh mạ. Chị giúp cấy lúa. Nhà Hội làm bảy mâm cơm. Trên lưng chừng núi này, những ngày cấy, gặt vẫn là những ngày hội. Mọi người đổi công rồi ăn cơm, uống rượu. Bữa cơm rượu ấy làm tình làng nghĩa xóm thêm gắn kết. Đám trai gái thanh niên thêm cơ hội làm quen, tìm hiểu. Nhiều đôi lứa thành chồng vợ từ những bữa cơm đổi công như thế. Thái là một giám đốc trẻ. Thái lên núi tìm mua đất. Nghe đâu Thái muốn mở một trang trại trồng dược liệu. Vài chén rượu men lá làm người ta dễ mở lòng với nhau hơn. Trong ồn ào cười nói, ta thấy ánh mắt Thái liếc về phía chị vài lần. Nụ cười như có lửa. Thái cầm chén rượu sang mâm chị. Tiếng cười nói râm ran. Qua vài lượt uống cạn, Thái chếnh choáng cầm chén trở lại. “Chị gái cậu xinh quá”. Ta khẽ cười. Ta biết điều đó. Dân bản biết điều đó. Dù làm quần quật cả ngày nhưng nước da chị vẫn trắng ngần. Dáng người cao và thanh thoát. Đôi môi hồng phơn phớt. Đôi mắt đen láy sâu hun hút. Chỉ có điều, mùa đông đã ở lại trong đôi mắt chị từ ngày Gió không sang nhà ta nữa. Thái chạm chén với ta. “Làm bạn nhé!”. Ta gật đầu. Thêm bạn cũng tốt. Đỡ những nỗi buồn, những cô quạnh. Hi vọng chị có thể mở lòng mình ra. Đất cầm chén sang mâm ta mời rượu. Đất là em gái Gió. Mười tám tuổi. Đất mơn mởn như ruộng lúa vừa trổ bông. Ta định đứng lên nhưng không lại không nỡ. Đất mời riêng ta một chén rượu. Đôi mắt ủ lửa. Đôi môi căng mọng hé cười. Đất níu tay ta rót thêm rượu vào chén. Một làn hơi ấm làm ta gai người. Đất muốn mời ta chén nữa. Ta lắc đầu. Ta sợ Đất say. Ta sợ mình cũng sẽ say. Như chị…
 Thái đến nhà ta một vài lần. Thái mang theo đồ nhắm. Nhà ta có rượu. Thái rủ thêm một vài người bạn trong bản. Chị dửng dưng với các bữa nhậu của đám thanh niên. Thái mời chị uống rượu. Chị lắc đầu. Chị ngồi bên bếp, xào lại đồ ăn, xới thêm cơm cho mọi người. Chỉ có nụ cười của chị là đi vắng…
 Chị chán ăn. Người càng ngày càng xanh xao. Ta muốn đưa chị đi khám. Chị không nghe. Chị bảo chỉ hơi mệt thôi. Qua vài ngày sẽ khỏe. Ta lo lắng nhưng không biết làm sao. Có lẽ do chị buồn quá thôi. Nỗi buồn ấy do Gió đem lại. Trên đám ruộng đang cấy nhà Biền, Đất bảo anh trai sắp lấy vợ. Bó mạ tuột khỏi tay chị. Ta quăng gánh mạ chạy lại đỡ chị. Người chị lạnh toát. Mồ hôi vã ra như tắm. Biền chạy về lấy cốc nước đường cho chị uống. Chị ngồi nghỉ trên bờ ruộng, dưới tán cọ già. Không sao đâu… Chắc tại sáng không ăn gì nên thế. Mọi người lại tiếp tục cấy. Ta tiếp tục gánh mạ. Chị ngồi dựa vào gốc cọ, đôi môi tái nhợt. Ta biết lòng chị đang nhỏ máu. Chị chưa thể quên Gió. Và không biết lúc nào mới có thể quên.
 Những nỗi buồn theo nhau kéo đến. Đầu tiên là đàn gà bị dịch. Qua ba ngày mà hơn trăm con gà chết sạch. Hơn tuần sau thì con lợn nái bỏ ăn. Hôm sau, năm con lợn gần tạ cũng ốm. Dịch tả châu Phi. Không con nào sống sót. Bao nhiêu tiền bay theo cơn dịch. Số vốn liếng gom góp và cả số tiền đi vay đã mất sạch. Tiền bạc, niềm tin ra đi như cơn gió. Không còn gắng gượng được, chị lăn ra ốm. Chị nằm như tàu lá chuối héo giữa cơn nắng mùa hạ.  
 Gió lấy vợ. Đó là chuyện của Gió. Ta không quan tâm. Thế nhưng nhìn chị đau lòng như vậy, ta không thể nào dửng dưng được. Ta hận Gió. Mới qua ba tháng mà thôi. Không ngờ Gió lại là người bội bạc đến thế. Ta định đi tìm Gió nhưng chị biết. Chị níu lấy tay ta. Đôi mắt đầy nước. Ta không dám gỡ tay chị ra. Ta không dám đi gặp Gió. Ta sợ mình không giữ được bình tĩnh. Ta sợ mình sẽ nhằm thẳng mặt Gió mà đấm. Ta sợ sẽ chạm đến giới hạn của chị…
 Nỗi sợ mơ hồ của ta đã thành sự thật. Buổi chiều ấy, ta đi hộ nhà Lam kéo cột nhà. Tự nhiên lòng ta nóng như lửa đốt. Tranh thủ lúc giải lao, ta tạt về nhà. Ngôi nhà sàn vắng lặng. Một cành cây lá ngón rơi dưới đất. Ta lao lên sàn. Chị nằm im. Ta xốc chị dậy chạy ra đường. Ta gọi lớn. Biền lấy xe máy chở ta đưa chị xuống viện.
 Chị được cứu sống nhưng đứa trẻ trong bụng chị không giữ được. Ta bàng hoàng. Ta không biết chị có thai. Từ phòng cấp cứu trở về phòng bệnh, chị nằm 
 
yên. Đôi mắt nhìn chăm chăm lên trần nhà. Không có nước mắt. Chỉ còn một đôi mắt vô hồn, trống rỗng. Ta bón cháo. Chị ngậm chặt miệng. Bàn tay chị nắm chặt. Ta bực bội. Ta bất lực. Ta giấu mình vào một góc khuất. Nước mắt ta rơi như ngày cha mẹ đi về thế giới khác.
 “Chị có thương em không? Nếu chỉ còn một mình, em sẽ cô đơn lắm! Bố mẹ đi rồi, chị cũng bỏ em đi thì làm sao em sống được”. Ta thì thầm khe khẽ. Chị hơi nghiêng đầu. Lần đầu tiên trên giường bệnh, ta thấy chị có phản ứng với lời ta nói. Đôi mắt nhìn ta buồn rười rượi. Một giọt nước mắt ứa ra. Ta lấy ngón tay thô ráp lau nước mắt cho chị.
 Nhà hết sạch tiền. Cũng chẳng còn gì để bán. Tiền viện, tiền thuốc, tiền ăn uống, bồi dưỡng cho chị. Ta bối rối quá. Giá ở nhà thì chẳng có gì lo 
 
lắng. Gạo, rau nhà có sẵn. Nếu 
bí quá ta có thể ra suối bắt cá, ra ruộng bắt ếch, bắt cua. Giữa thành phố này, mọi thứ đều cần đến tiền. Mà bây giờ, tiền thì ta không có. Nghĩ mãi rồi ta cũng nhớ đến Thái. Thái hẹn ta ở một quán cà phê nhỏ. 
 - Bao nhiêu?
 - Bảy triệu.
 - Quan hệ giữa chúng ta chưa đủ thân thiết để tôi cho cậu vay số tiền đó.
 Ta lặng im. Cũng đúng. Chỉ là quan hệ xã giao. Là ta, có lẽ cũng trả lời như vậy. Chỉ có điều Thái thẳng thắn hơn ta. Ta đứng dậy. Mối quan hệ sơ giao này chỉ đáng một cốc cà phê.
 - Nhưng tôi vẫn có thể giúp cậu. Với một điều kiện.
 - Tôi nghe.
 - Ngủ với tôi một đêm.
 Ta sững sờ. Có phải ta vừa nghe nhầm? Ta nhìn vào mặt Thái. Một nụ cười. Ta không nhìn ra ý nghĩa nụ cười ấy.
 - Tôi là đàn ông đấy!
 - Có sao đâu? 
 Thái vẫn cười. Ta hiểu ý Thái. Cũng đã vài người đàn ông nhìn chằm chằm vào cơ thể ta. Những mối quan hệ đồng tính. Chỉ có điều, ta chưa bao giờ nghĩ Thái là người như thế.
 - Cậu có thể suy nghĩ thêm!
Ta ngồi lại. Ly cà phê đắng ngắt. Ta không quen vị đắng cà phê. Nhưng nó làm ta thêm tỉnh táo. Thái ngả người, nhắm mắt thư giãn. Lòng ta rối bời. Trận dịch quét qua bản. Nhà ai cũng lao đao. Chẳng ai sẵn tiền trong nhà. Công to, việc lớn đều phải bán dê, bán lợn. Nhà ta kiệt quệ rồi. Cũng chẳng có ai sẵn lòng bán dê, bán trâu cho ta vay tiền cả. Mà số tiền đó thì không thể thiếu. Ta không thể thiếu nợ bệnh viện. Ta không thể để chị thiếu thốn mọi thứ. Ta thở dài. Chẳng sao cả! Nghĩ thoáng lên một chút! Ta tự động viên mình như thế!
 - Tôi đồng ý.
 Thái ngồi thẳng lại. Đôi mắt lóe lên sự ngạc nhiên. Rất nhanh chóng, Thái nở nụ cười vui vẻ.
 - Tối nay được chứ?
 - Nhưng tôi cũng có điều kiện. Anh chuẩn bị giúp tôi một liều thuốc ngủ. 
 - Không vấn đề gì! Hợp tác vui vẻ!
 Thái chìa tay. Ta cũng bắt tay Thái. Một hợp đồng công việc thôi mà. Ta cười chua chát.
 Ta theo bóng đêm tìm đến khách sạn. Một căn phòng đẹp. Thái lịch sự rót nước cho ta. Ta uống liều thuốc ngủ. Ta vào nhà tắm. Mấy hôm rồi chưa được tắm rửa tử tế. Ta xả nước xua đi những bụi bặm và mệt mỏi. Những giọt nước đọng lại trên làn da căng bóng tuổi thanh xuân. Cánh tay cuồn cuộn và bờ ngực vạm vỡ lấp lóa trong gương. Ta nhếch mép tự mỉa mai mình. Cơn buồn ngủ kéo đến. Ta lau người bước ra. Thái vẫn ngồi nhìn ra cửa sổ. Đêm rực rỡ với đủ màu sắc ánh sáng. Ta chui vào chăn. Kệ. Mọi chuyện đều tự có an bài. Ta nhắm mắt. Mấy đêm rồi ta không được ngủ. Ta thả lỏng người. Ta cố gắng không nghĩ đến chuyện gì cả. Giấc ngủ vội vã kéo đến. Ta lịm đi.
 Ta tỉnh dậy khi trời đã sáng lắm. Thái đã đi rồi. Ta ngồi dậy. Ta tự kiểm tra cơ thể mình. Không có thay đổi khác lạ. Chỉ có đầu hơi choáng váng vì thuốc ngủ. Số tiền Thái để lại nhiều hơn ta nghĩ. Mười triệu. Ta đang cần tiền. Ta phải lo chị. Ta không muốn nghĩ nhiều. Ta mặc quần áo rồi rời khách sạn. Ta vội vàng vào viện với chị. 
 Mẹ vẫn bảo chị là cô gái sống nội tâm, mọi chuyện đều giấu trong lòng. Người như thế sẽ khổ. Ta dần tin vào điều đó. Trở về nhà, chị lầm lũi như chiếc bóng. Chị bắt đầu với những công việc nhà. Chị dọn dẹp, cơm nước cho ta yên tâm ra ruộng, lên nương. Dần dần, chị ra ruộng cấy lúa, làm cỏ. Chỉ có điều chị không đi đổi công nữa. Chị ngại bà con trong bản. Chị không muốn đối mặt với mọi người. Chỉ có điều chị vẫn chưa quên được Gió. Vào những mùa trăng, chị lang thang đi tìm những kỉ niệm về Gió. Lúc đó, chị sống bằng kí ức. Ta cố hết sức nhưng không thể kéo chị về thực tại. Ta đành lang thang theo chị những mùa trăng. Ta thuộc hết những nơi chị thường đến, đứng lại và ngồi thơ thẩn. Dân bản có người thương, có người cười. Người thương chị số khổ, lụy tình. Người thương ta khổ sở vì chị. Người cười chị ngốc nghếch, mê muội. Người chê ta yếu đuối, bạc nhược. Ta mặc kệ. Chẳng ai sống hộ ta và chị. Nên ta và chị phải sống cuộc sống của mình.
 Rồi ta cũng không thể theo mãi bước chân chị qua những mùa trăng. Những công việc trên nương, trên rừng rút sạch sức lực của ta. Cơn buồn ngủ chiến thắng. Một đêm ta ngủ quên, chị vẫn lang thang. Từ hôm đó, chỉ còn mình chị mê mải theo những mùa trăng. 
 
 *
 Hôm nay ta tỉnh giấc giữa đêm. Gần hai giờ sáng rồi, chị vẫn chưa về. Trăng đã ngả về phía đỉnh Khau Luông. Trăng sắp lặn rồi. Ta sợ chị không tìm thấy đường về nhà. Ta bước xuống thang. Ta đi tìm chị.
 Những con đường vẫn nguyên vẹn dưới ánh trăng. Mấy mùa trăng rồi ta không lang thang theo chị nhưng con đường vẫn thế. Gốc sổ già không có chị. Bờ tre ven suối không thấy chị. Ta đi về phía rừng cọ. Có bóng người đang bước vội về phía trước. Ánh trăng mờ dần nhưng ta nhận ra bóng lưng đó. Một dáng người to lớn. Người đàn ông vẫn chưa bước ra khỏi cuộc đời của chị. Gió. Ta vội chạy về phía rừng cọ. Bóng người mất hút sau rừng cây. Không gian tối sẫm lại. Trăng lặn rồi. Nhưng ta vẫn nhìn rõ trên phiến đá có một người nằm. Là chị. Đôi mắt chị sáng lấp lánh như hai vì sao. Miệng chị cười tươi rói. “Gió vẫn còn yêu chị”. Lòng ta nhói lên. Thương cảm hay bực tức? Oán trách hay thù hận? Gió có vợ rồi. Gió có con rồi. Một thằng con trai đẹp như tranh. Hôm đầy tháng cả bản đến mừng. Gió ôm con như ôm báu vật. Cái miệng cười mãi không khép lại. Gió có còn thương hay chỉ đang lợi dụng chị? Chị níu tay ta cười. Trong bóng đêm, nụ cười ấy sáng lên. Ta nhặt mảnh áo mặc lên người cho chị. Ta dìu chị về. Chị níu lấy tay ta. Hai chị em bước chập chừng trên con đường đã quen thuộc qua bao mùa trăng.
 Ta tỉnh dậy vì tiếng xối nước của chị. Chị đang dội nước lên cơ thể. Gian nhà tắm quây lá cọ không ngăn được tiếng xối nước vội vã. Vậy là chị nhớ chuyện đêm qua. Trước đây, chị chưa từng nhớ chút gì về những đêm trăng như thế. Tiếng nước xối chậm dần. Ta nghe thấy tiếng khóc. Tiếng khóc khẽ như tiếng mèo con. Chị sợ ta nghe thấy. Chị sợ ta đau lòng. Nhưng ta đã nghe thấy. Và lòng ta đang nổi sóng. Ta khẽ khàng ngồi dậy. Ta với con dao quắm trên vách. Ta xuống cầu thang. Chị tưởng ta vẫn còn ngủ. Gió ạ! Chị không phải sinh ra để cho Gió dày vò. Ba nhát dao chém. Ta chỉ cần ba nhát dao thôi. Ta trả lại cho Gió những đau đớn mà chị đã từng phải gánh chịu.
 Ngôi nhà Gió ngập tiếng khóc. Tiếng khóc của những người đàn bà. Tiếng gào thét, than vãn của mẹ Gió. Tiếng khóc xé ruột của vợ Gió. Đứa con trai ba tháng tuổi của Gió đi rồi. Đêm qua nó lên cơn sốt cao rồi co giật. Gió đưa nó đến trạm xá lúc gần sáng nhưng không kịp. Nó về trời rồi. Ta đứng lặng dưới chân cầu thang nhà Gió. Ta hận Gió không? Có. Ta hả hê không? Không. Chỉ có xót xa. Một đứa trẻ vừa ra đi khi chưa chính thức có một cái tên. Ta lẳng lặng xoay người. Nỗi đau của chị không cần trả lên người của Gió. Ít nhất là trong lúc này.
 Một mầm sống được nhen lên trong chị. Chị không còn lang thang mỗi đêm trăng sáng. Chị hoàn toàn tỉnh táo. Ta vui mừng vì điều đó. Mặc kệ lời dè bỉu của dân bản. Những lời nói ác ý chưa bao giờ buông tha chị em ta. Ta động viên chị. Rồi chị cũng nghe ta. Không còn buồn bực. Không còn chán nản, thất vọng… Chị nghe ta vui sống vì một chồi sống đang lớn lên trong cơ thể.
 Sau những cùng cực khổ đau là những ngày bình yên. Chị khỏe. Cái thai khỏe. Chị nuôi lại đàn gà và hai con lợn nái. Chúng lớn nhanh, khỏe mạnh. Vụ mùa năm ấy bội thu. Lúa ngô chất đầy gầm sàn. Ta bán đi dành dụm được chút tiền. Ta thấy vững lòng hơn chờ đến ngày chị sinh.
 Chị sinh vào một ngày mùa thu. Một bé trai khỏe mạnh cất tiếng khóc váng cả căn phòng. Chị đặt con nằm trên ngực, nước mắt ngập bờ mi. Nhưng trên môi chị là nụ cười hạnh phúc. “Nó giống cậu lắm. Cậu đặt cho con một cái tên đi”. Nhìn con, ta nhớ đến cái cây non ta vừa trồng bên cổng. Ta đặt tên con là Cây.
 Chị ra viện sau ba ngày sinh. Khỏe mạnh. Ta đưa chị về trong một ngày trăng non. Ta tập cách chăm chị. Ta đi nhờ người lấy thuốc cho chị tắm, chị uống sau sinh. Ta nấu cơm, giặt giũ cho chị. Ta chăm Cây để chị được nghỉ ngơi nhiều hơn. Ta để Cây nằm lên ngực trần của mình. Làn da non của con mềm như nước. Ta cứ muốn ngắm mãi gương mặt bé xíu này.
 Giấc ngủ trưa mê mệt. Sáng nay, ta đi gặt hộ nhà Hồi. Sau bữa trưa, ta lại đặt Cây lên ngực. Ta vuốt ve, trêu đùa Cây. Cây nằm trên ngực ta ngủ ngon lành. Mắt díu lại. Ta ngủ quên. Giật mình tỉnh lại thì thấy ai đó đã phủ chiếc chăn mỏng lên hai cậu cháu. Cây vẫn say ngủ. Tạch. Tiếng máy chụp ảnh. Thái đang nhìn ta cười. Ta ôm Cây ngồi dậy. Thái nhìn khung hình máy ảnh vẻ đắc ý. Chị đến ôm Cây vào lòng. Ta pha nước chè mời Thái. “Không giận tôi chứ?”. Giận Thái? Ta chưa  nghĩ đến điều đó. Ta lắc đầu. Thái lại cười. Ánh mắt Thái nhìn về phía chị và Cây. Ấm áp và trìu mến. Ta không hiểu Thái. 
 - Tôi còn nợ anh ba triệu.
 - Trả cậu công làm người mẫu ảnh lúc nãy. Cậu và bé Cây làm mẫu quá đẹp. À, mà thế thì hời cho cậu quá. Mời tôi bữa cơm đi.
 Ta cười khổ. Thái thật kì lạ. Biến mất và xuất hiện không báo trước. Hành động lại chẳng giống ai. Chỉ có điều, ta vẫn nên mang ơn Thái. Thái là người duy nhất chìa bàn tay ra cho chị em ta nắm lấy. Cho dù điều kiện của Thái chẳng dễ chịu gì. Ta xuống thang bắt gà làm thịt. Dù sao, vẫn nên coi Thái là một người bạn. 
 Ta vừa bày mâm cơm thì Gió tới. Khuôn mặt lầm lì, cau có. Ta không rót nước mời. Gió nhìn chằm chằm về phía chị. Chị sợ hãi ôm Cây vào lòng.
 - Tôi đến nhận con.
 Gió mở mồm. Chị rúm người. Cơn giận bùng lên như lửa. Ta lao tới. Bốp. Một cú đấm thẳng vào mồm Gió. Gió ngã vật ra sàn nhà. Thái giữ ta lại. Gió hoảng sợ. Ánh mắt kinh hãi nhìn ta. Ta đã không còn là con dê nhỏ trong chuồng. Ta là con hổ giữ cánh rừng của mình. Ta không cho phép kẻ nào ức hiếp chị em ta. Gió lồm cồm bò dậy.
 - Cút khỏi đây! Nó không phải là con anh. Còn bước lên nhà tôi một lần nữa là tôi chém…
 - Nói dối! Nó là con tao…
 - Không! Loại người như anh không xứng… Nó là con của… anh Thái!
 Ta buột miệng. Ta cần phải đuổi Gió khỏi nhà. Ta cần phải làm cho Gió mất hết hi vọng. Ta cần Gió không thể bước lên căn nhà này nữa. Gió sững người. Gương mặt tái mét nhìn sang Thái. Thái gật đầu với nụ cười đắc thắng. Thái diễn như thật. Bàn tay Thái chỉ ra phía cửa. Một động tác đuổi người. Gió cụp mắt, đưa tay quệt vết máu trên cái miệng sưng vù. Hắn cúi đầu đi ra cửa. Ta lao theo đạp thêm một cái. Gió lảo đảo rồi quay lại trừng mắt. Ta rút con dao quắm. Thái lại giữ tay ta. Gió chạy vội xuống cầu thang.
 Ta quay lại bên chị. Ta ôm Cây vào lòng. Bàn tay còn lại vỗ nhè nhẹ lên lưng chị. Không sao đâu! Có em ở đây. Em không để kẻ nào động đến chị và Cây.
 Ta tiễn Thái xuống thang. Bữa cơm chẳng thể vui vẻ được. Ta chẳng giữ Thái ở lại. Dưới chân cầu thang, Thái nhìn thẳng vào ta.
 - Buổi tối đó, trong khách sạn, cảm giác thế nào?
 - Không gì cả!
 Ta cũng nhìn vào mặt Thái. Là sự thật, thì phải đối mặt. Ta không phải là đứa trẻ. Thái chợt phì cười.
 - Tôi là đàn ông.
 - Thì sao?
 - Tôi không động đến cậu!
 Da mặt ta râm ran. Ta cúi mặt. Ngượng ngùng hay vui sướng? Ta không rõ cảm giác của mình lúc này.
 - Thật ra, từ đầu tôi đã muốn giúp cậu. Tôi ngưỡng mộ tình cảm của hai chị em cậu. Cậu làm tôi nhớ đến người chị gái đã mất của mình. Chị đã dành sự sống cho tôi trong một vụ tai nạn. Hằng năm, tôi đều dành mười triệu cho quỹ thiện nguyện mang tên chị tôi. Vừa may, số tiền đủ cho chị em cậu. Hôm đó, tôi chỉ muốn đùa cậu một chút thôi. Rồi tôi lại bận bịu với một công trình xây dựng ở phía bắc. Mãi hôm nay mới có thể giải thích với cậu.
Ta ngồi ở chân cầu thang. Trăng đã lên rồi. Trăng trên lưng chùng núi này vẫn sáng và đẹp như thế. Có tiếng bé Cây ọ ọe khóc. Chị ôm con xuống ngồi cạnh ta. Chị bảo Cây nhớ hơi ấm của ta. Ta ôm Cây vào lòng. Cây bé bỏng khe khẽ cựa. Ánh trăng trên mặt Cây tỏa ra ánh sáng lấp lóa. Một cảm giác kì diệu dâng lên. Như một cái cây tỏa nhánh đâm chồi. Một thứ tình cảm bén rễ trong lòng ta. Là những yêu thương, là tình cảm máu mủ ruột già. Ta tự hứa sẽ dành cả cuộc đời mình để yêu thương sinh linh bé bỏng này.
 
 

Lục Mạnh Cường

Tin khác

Bay trong gió núi (23/08/2021 15:44)

Giàn phong lan nở rộ (23/08/2021 15:39)

Cửa sinh cửa tử (24/06/2021 08:20)

Rau cay (24/06/2021 08:17)

Những đứa gái mùa Covid (28/05/2021 16:27)

Cốc Nặm (28/05/2021 16:16)

Sáo và Mai (28/05/2021 16:05)

Đồng đội (28/05/2021 16:01)

Tùy duyên (28/05/2021 15:58)

Bóng người sau lưng ngựa (26/04/2021 08:36)

xem tiếp

Nhân vật sự kiện lịch sử

Thơ mới đăng

Văn xuôi mới đăng

Thăm dò ý kiến

Bạn đang tích lũy tài sản gì?
Bất động sản
Tài sản cố định
Tiền gửi ngân hàng
Tiền mặt
Vàng